Chủ Nhật, 20 tháng 11, 2011

Chèo

http://t3.gstatic.com/images?q=tbn:ANd9GcSWuDwJLiwDbNVG4WTfYGDgaWxGIj67tHaNrXx5CPa0ZQCvQYlrz7IC1is

Bên mái trường xưa còn phủ rêu mờ
Có cơn mưa về dội ướt hàng cây
Bóng thầy mệt mỏi bên mục giảng
Lo đàn em, ươm mầm những chồi xanh

Thầy lặng lẽ,
        chèo đưa những lượt khách sang sông
Có người đi, có người ở lại với thầy
Năm tháng, dẫu sóng gió cuộc đời
Con thuyền, mộc mạc bên mục giảng

Đã có lần những con sóng ập lên,
Cuốn trôi đi những ước mơ của thầy
Rồi lặng yên, một lần nữa đứng lên
Vẫn vòng tay, vẫn khúc hát ươm mầm

Thầy, giọng hò của người lái
Lúc du dương, lúc trầm bổng lạ kỳ
Hát ươm mầm, cho chồi non vươn lên
Để lại chút trong lòng khách sang sông

........

Thứ Sáu, 18 tháng 11, 2011

Cha giàu, cha nghèo

Tôi
có hai người cha, một người giàu và một người nghèo - một người cha
ruột và một người cha nuôi (cha của Mike - bạn tôi). Cha ruột tôi đã có
bằng thạc sĩ, còn người cha nuôi thì chưa học hết lớp tám, nhưng cả hai
người đều thành công trong sự nghiệp và có ảnh hưởng đến người khác. Cả
hai đều khuyên bảo tôi rất nhiều điều, nhưng những lời khuyên đó không
giống nhau. Cả hai đều tin tưởng mãnh liệt vào sự học nhưng lại khuyên
tôi học những khóa học khác nhau. Nếu tôi chỉ có một người cha, tôi sẽ
hoặc chấp nhận hoặc phản đối ý kiến của ông. Có hai người cha dạy bảo,
tôi thấy được những quan điểm trái ngược nhau giữa một người giàu và một
người nghèo. Và thay vì chỉ đơn giản chấp nhận hay phản đối người này
hay người kia, tôi đã cố suy nghĩ nhiều hơn, so sánh và lựa chọn cho
chính mình.

Cả hai người cha của tôi khi bắt đầu tạo dựng sự
nghiệp đều phải đấu tranh với chuyện tiền nong, nhưng cả hai có những
quan điểm khác nhau về vấn đề tiền bạc.

Ví dụ, cha ruột tôi thường nói: "Ham mê tiền bạc là nguồn gốc của mọi điều xấu." Còn cha nuôi của tôi lại bảo rằng: "Thiếu thốn tiền bạc là nguồn gốc của mọi điều xấu."
Những sự khác nhau trong quan điểm của họ, nhất là
khi đề cập đến tiền bạc, khiến tôi trở nên tò mò và bắt đầu suy nghĩ…
Vì có hai người cha đầy ảnh hưởng, tôi đã học từ cả hai người. Tôi suy
nghĩ về lời khuyên của mỗi người, và nhờ vậy, tôi có được một hiểu biết
sâu sắc về quyền lực và tác động của suy nghĩ lên cuộc sống con người
như thế nào.

Ví dụ, cha ruột tôi thường nói: “Tôi không mua nổi vật đó.” Còn cha nuôi thì cấm tôi nói như vậy ông muốn tôi nói: "Làm thế nào để mua được vật đó?" Một bên là câu khẳng định, còn bên kia là câu hỏi. Một bên khiến bạn rũ bỏ trách nhiệm, còn bên kia buộc bạn phải suy nghĩ…
Hai người cha của tôi có những quan điểm cực kỳ khác biệt. Chẳng hạn, một người bảo: "Phải học cho giỏi thì mới được làm việc ở những công ty tốt.”
Người kia bảo: "Học cho giỏi thì mới mua được những công ty tốt." Một người tin rằng: “Ngôi nhà là số đầu tư nhiều nhất và là tài sản lớn nhất của chúng ta.” Người kia lại nghĩ khác: "Ngôi nhà cũng là một khoản tiền phải trả, và nếu ngôi nhà là khoản đầu tư lớn nhất của con thì con gặp rắc rối rồi đây."
Cả hai người cha đều trả tiền hóa đơn đúng thời hạn, nhưng một người luôn trả đầu tiên còn người kia luôn trả sau cùng.
Một người vật lộn để tiết kiệm từng đồng một. Người kia chỉ làm một việc đơn giản là đầu tư.
Một người dạy tôi cách viết một lá đơn xin việc
thế nào cho ấn tượng để có thể tìm được việc làm tốt. Người kia dạy tôi
cách viết một dự án kinh doanh tài chính như thế nào để có thể tạo ra
công việc.

Được huấn luyện bởi hai người cha, tôi có thể quan
sát tác động của những suy nghĩ khác nhau lên cuộc sống con người. Tôi
thấy người ta thật sự định hình cuộc sống của họ qua suy nghĩ của chính
họ.

Ví dụ, người cha nghèo của tôi luôn phàn nàn: "Tôi sẽ không bao giờ giàu lên nổi.” Và lời tiên đoán đó đã trở thành sự thật. Ngược lại, người cha giàu của tôi luôn nói những câu đại loại như: “Tôi là một người giàu, mà người giàu thì không làm những việc đó."
Ngay cả khi ông gặp thất bại thảm hại sau một cuộc đầu tư lớn không
thành, ông vẫn nghĩ mình là một người giàu. ông nói: "Có khác biệt giữa
nghèo nàn và phá sản. Phá sản chỉ là tạm thời nhưng nghèo thì vinh
tiễn."

Những quyền lực của suy nghĩ không bao giờ có thể
đo hay đánh giá được, nhưng đó là một điều hiển nhiên mà tôi nhận thức
được ngay từ khi còn nhỏ. Tôi thấy rằng người cha nghèo không phải nghèo
vì số tiền ông kiếm được, mà vì những suy nghĩ và hành động của ông.

Dù cả hai người cha của tôi đều rất tôn trọng việc
giáo dục và học hỏi nhưng họ lại bất đồng về việc học cái gì là quan
trọng. Một người muốn tôi học hành chăm chỉ, có thứ hạng chuyên môn cao
dể có công việc tốt, kiếm được nhiều tiền. Người kia khuyến khích tôi
học để trở nên giàu có, để hiểu tiền bạc làm việc như thế nào và học
cách bắt tiền bạc phải làm việc cho mình. Ông thường nhắc đi nhắc lại: "Tôi không làm việc vì tiền. Tiền bạc phải làm việc vì tôi."

Năm lên 9 tuổi, tôi quyết định nghe theo và học
hỏi từ người cha giàu về vấn đề tiền bạc. Vì lúc đó, tôi chỉ mới 9 tuổi
nên những bài học cha nuôi tôi dạy rất đơn giản. Thực ra tất cả chỉ có 6
bài học lặp đi lặp lại và quyển sách này nói về 6 bài học đó, cũng theo
thứ tự đơn giản như khi cha nuôi tôi dạy tôi. Những bài học này là
những lời hướng dẫn giúp bạn và con cái bạn trở nên giàu có hơn, bất kể
điều gì sẽ xảy ra trên một thế giới không chắc chắn và đang thay đổi
nhanh chóng như hiện nay.

trích "Dạy con làm giàu, Robert & Sharon, "

Thứ Sáu, 11 tháng 11, 2011

Sáng!

Loay hoay dậy thật sớm, với một mục đích pha cà phê và thể dục.

6:15 Am. Hắn đã có mặt tại cơ quan, chẳng phải đi làm sớm vì siêng mà vì bắt buộc đi sớm. Haizzz tại em gái hắn về thực tập gần nhà không có xe đi, hắn nhường luôn thế là phải đi sớm.
Vừa loay hoay trước cửa cơ quan, bổng ầm một cái. Quay lại thấy hai xe tông vào nhau, tai nạn. Cứ nghĩ là tai nạn nhẹ, chạy ra đỡ người với xe, bổng hắn giật mình một cô gái chạc tuổi hắn nằm dài ra đường khi nào không biết, không suy nghĩ gì hết, hắn bồng ẳm cô lên, hô toán lên, mọi người chạy lại, chặn một chiếc xe trên đường chở đi cấp cứu. Thế là bổng dưng hắn lên thẳng bệnh viện.
Lên tới bệnh viện, hai tay của hắn mỏi không chịu nổi vì ẳm cô gái, cả người bê bết máu,
Mất gần 1h đồng hồ, cô gái mới tỉnh thế là hắn yên tâm, lững thững ra về, giật mình xe đâu mà về, lại đi bộ nữa rồi, 2km chứ mấy, gần mà

Cả mùi tanh của máu trên áo lẫn mùi bụi của đường khiến hắn như một kẻ hành khuất, một tên sát thủ vừa mới thoát khỏi cuộc chiến, xơ xác trên đường. Dòng người qua lại, không ai biết đến chuyện vừa mới xảy ra, và họ nghĩ rằng hắn là một thằng điên.

8:30 Am
 Hắn vừa đến cơ quan, mệt lã người, chạy thẳng vào phòng tắm, mượn vội cái áo của đồng nghiệp. Những người đi trễ ngơ ngác hỏi " Sao đi làm muộn vậy? Tai nạn hả? Có bị sao không? Áo nhiều máu quá? Lên bệnh viện đi". Một loạt câu hỏi làm hắn chóng mặt, hắn cười vì biết rằng xung quanh ta vẫn có nhiều người tốt, chí ít cũng biết quan tâm tới mình


Một buổi sáng, có lẽ là bình yên, dù cà phê chưa thấm vào lòng nhưng hắn thấy vui, thấy rằng cuộc sống có nhiều điều hay, dù có gặp nhiều trở ngại nhưng nếu đi từng bước, từng bước thì trở ngại ấy không còn nữa...