Chủ Nhật, 24 tháng 3, 2013

Em, Về đi em!

Chuông điện thoại vang lên, mệt mỏi với những cuộc điện thoại cả ngày, giờ hắn chỉ muốn tắt nó đi, nhưng chuông lại liên tục vang, số điện thoại vừa là, vừa quen. Hắn nhấc máy và từ tốn hỏi:

Alo! Vâng ai đấy ạ? 

Alo...Em đây!...Anh khỏe không?  Một giọng con gái, từ tốn và khá ấp úp trả lời hắn


Oh! Em nào vậy? Sao tôi không nhớ ra nhỉ? Vui lòng cho biết tên,...ah! mà gọi tôi có chuyện gì không?

...Um! Anh không lưu số của em ah? Em Hoa đây, anh vẫn tốt chứ, nghe nói anh chuyển công tác rồi phải không?

Ah! Chào em, anh vẫn ổn, mọi thứ vẫn vậy. Anh được đề bạt lên vị trí mới, có lẽ đó cũng là cái may mắn của anh.

May mắn ah? Em nghỉ đó là năng lực của anh mà. Sao anh không lưu số em?

Ah....Chuyện này,...Chuyện này.....thì do...

Phải rồi, nhiều lần em bảo anh đừng liên lạc với em mà. Anh xóa số cũng đúng rồi.......Thôi chào anh nhé, em cúp máy đây........

Tut....tút....tutsttttttt!

Cuộc điện thoại chưa đầy một phút, em vội tắt máy, dường như muốn che dấu điều gì đó. Hắn cầm vội chiếc điện thoại lên và bấm nút gọi lại, nhưng cũng vội tắt, hắn biết cứ mỗi lần như vậy là em có chuyện buồn, nên hắn cũng không muốn gọi lại.

Em là người con gái kỳ lạ, và bướng bỉnh, nhưng lại chân thành và thầm kín. Em và hắn gặp nhau giữa lúc sóng gió nhất của cuộc đời em, của hắn.


 Ngày đó, khi những buồn bực của một tuần mệt mỏi trôi qua, thứ bảy hắn thường đến một quán cà phê để nghe tiếng guitar của những nhóm nhạc nghiệp dư, có lần hắn được mời hát góp vui, và thế tuần nào cũng được mời, thành một thói quen, và ai cũng biết đến hắn.

Có một bài hát mà hắn không bao giờ quên được những câu từ của nó, tiết tấu nhẹ nhàng, đó tựa như một điều nhắc nhở, lời mời gọi, thổn thức cho bao cuộc đời xa xứ, lạc lầm. Có lần hắn hát bài đó và được yêu cầu hát lại lần nữa, lúng túng nhưng vẫn cứ làm theo lời yêu cầu. Lần đó hắn biết em, một người sống xa xứ, bỏ quê để tìm cho mình một ước mơ.

Cứ thế thời gian trôi qua, em tìm đến hắn với những lời kể về cuộc đời, về quê hương và về những chuyện tình em trãi qua. Có lẽ một người con xa xứ như em, cần lắm một sự đồng cảm và cần lắm một bờ vai, bởi thế em có những cuộc tình chỉ mới chớm nở rồi chia tay, em bảo "Anh ấy không được, chàng đó chẳng ra gì,.... nên em không thích".

Cũng có một lần em gọi hắn trong khi say khướt, tìm rượu giải sầu khi bị đổ oan trong một chuyện công ty. Em khóc nức nở khi gặp hắn, em bảo nhớ nhà, nhớ quê hương, ...

Hắn yêu thầm em từ lúc bao giờ, bởi những cái mạnh mẽ trong em khiến hắn thầm ngưỡng mộ. Hắn biết em cũng như hắn nhưng dường như có điều gì đó khiến em trốn chạy tình cảm đó, em chỉ nói là em không xứng đáng những điều mà hắn dành, em chỉ muốn xem hắn là người anh trai, là người ru em ngủ khi em nhớ nhà.

Em kể cho hắn những tật xấu, những cái vấp phạm của em. Em tô đậm thêm những điều đó để hắn xa em, để hắn ghét bỏ em. Nhưng sau những điều đó là những giọt nước mắt dài của em, em không đủ can đảm để nhìn thẳng vào mắt hắn. Em sợ hắn biết em nói dối

Ngày đó em bảo là đi công tác xa, nơi mà em chưa đến lần nào, là nơi mà em mơ ước được đến, được chạy nhảy. Em bảo với hắn nhân dịp công tác nên đi luôn một lần cho biết. Hắn đâu nghỉ rằng đó là lần cuối hắn gặp em, em chỉ nói dối đi công tác để Hắn không cản em, thực chất em đã ra đi để trốn tránh những gì hắn dành cho em.

Một tháng, hai tháng,...những dòng tin nhắn hỏi han, những cuộc điện thoại của em gọi về hắn, là những câu chuyện kể về vùng đất mới, nơi mà em thích thú và vui vẻ. Hắn mỉm cười em đã hạnh phúc.


Nhưng một năm, rồi một năm rưỡi em vẫn chưa về, cái nhớ về hình dáng em, cái nụ cười của em khiến hắn như điên dại, hắn vội đến cơ quan em làm việc hỏi thăm về tình hình ở đó. Cơ quan của em chỉ cho biết là em đã nghỉ gần 2 năm rồi, vùng đất đó dự án đã kết thúc gần 1 năm vừa qua. Nhấc máy alo cho em, bên kia dây chỉ báo "thuê bao quý khác vừa gọi hiện không liên lạc được". Hắn thật sự sốc về những gì đã biết, ra là em đã lặng lẽ ra đi, một cái chia tay nhẹ nhàng và gần như là không hề có chia tay.

Em đã chọn cái nói dối để cho hắn dần quên em đi, nhưng kết quả lại khác, hắn gần như suy sụp qua những năm tháng đặt niềm tin với em. Hắn không nghĩ ngày hắn tiễn em lên xe để đi công tác đó là ngày mà hắn chia tay em mãi mãi, em sẽ không trở lại.

"Em biết giờ này chắc anh đã biết tất cả những điều em nói là điều nói dối, em đã không ở vùng đất đó. ah! mà có ở nhưng chỉ vài tháng thôi, rồi em lại đi, em biết là anh sẽ đi tìm em. Ạnh đừng tìm em nhé, em sẽ không gặp anh đâu. Chỉ khi nào em sẵn sàng thì em sẽ gặp anh!". Dòng tin nhắn được nhắn đến từ một số lạ, nhưng hắn biết đó là em, hắn vội vàng gọi vào số đó nhưng không được. Em đã chặn cuộc gọi từ hắn.

Cứ những mùa xuân đến, rồi những thì tiết khác đến theo luân kì của nó, thay vòng nhau, giờ mọi thứ chỉ là quá khứ, quá khứ cất sâu trong trái tim của người con trai. Lại một lần nữa hắn chẳng nắm chặt được tình yêu của mình. Có lẽ hắn không hề hiểu em.


Đêm đó hắn không ngủ được, khi cuộc điện thoại bất ngờ từ em, những ký ức của em hiện về, vang vẳng đâu đó giọng hát một thời để nhớ.

Về đi em!



P/s: Tên nhân vật Em đã được đổi tên, để mãi là những ký ức bí mật của tác giả ^_^

Thứ Bảy, 16 tháng 3, 2013

Đêm tháng ba

Đêm nằm nghe những tiếng gió thổi về, thèm lắm một cơn mưa, thèm lắm cái lạnh của mùa đông và thèm lắm ai đó bên cạnh để cùng chuyện trò thâu đêm.

Đêm của một người con sống xa quê, thường có quá nhiều cảm xúc để nói, để kể ra và hắn cũng vậy. Thế nhưng dù có kể ra cũng không thể vơi đi những cái buồn, cái nhớ người thân, chỉ là kể để đâu đó có người đồng cảm và sẽ chia.

Tháng ba tây nguyên, những mùa hoa rừng nở rộ, là mùa gọi nhau í ới lên rừng, lên rẫy phát cỏ trồng lúa, trồng cây. Tháng ba là tháng thức tỉnh những cơn nghỉ đông lạnh lẽo, là tháng của những ngày bận rộn của những chú ong đi tìm mật, làm giàu kho mật của mình.

Hoa Gạo
Nhưng tháng ba là tháng của những ngày khô hạn, là tháng mà người ta chờ đợi từng phút giây những cơn mưa đổ về, tưới mát cho hàng ngàn sinh vật nơi đây. Tháng mà những dòng suối nhỏ chỉ đọng lại vài vũng nước, là lúc mà những chú voi tìm đến những nguồn nước lớn, uống và thỏa thích tắm mát. 

Tháng của những con đường đất đỏ bụi mù mịt khi một chiếc xe chạy qua. Ấy thế mà làm nên một màu sắc tây nguyên, một màu sắc đẹp và đặc trưng của những ai yêu tây nguyên, yêu sự dân dã, hoang sơ và tĩnh lặng của nó.
Cánh Rừng Khộp chiều tháng 3
Đêm, ngẫm nghĩ những chặng đường mà hắn đã đi qua, những chuyến đi công tác khắp các vùng của tây nguyên, hắn mỉm cười, dù có trở mình đi chăng nữa, có vươn dài đi chăng nữa thì hình như đất tây nguyên vẫn bám dính với hắn. Dường như đó là cái duyên với hắn rồi, có lần hắn đã nộp hồ sơ xin việc ở TP lớn, đến và làm việc nhưng lại quay về lại sau vài tuần thử việc, bỏi những vùng đất đó không hợp với hắn, không hợp cái cách giãn dị và tĩnh lặng của hắn. Có thể là hắn sợ cái cảm giác sống cạnh tranh, mãi chạy theo vật chất mà quên mất cái tình người, quên mất lòng tự trọng, niềm kiêu hãnh của người con làng quê.

Tự do và tự thỏa lòng với những gì mình đang có được tại vùng đất của mình sống có lẽ là những điều mà hắn đang góp nhặt lại. Niềm vui đó có thể là những điều đơn giản nhất mà ta có thể làm được, nhường ghế cho cụ già trên xe buýt, trả tiền vé xe cho một bà cụ neo đơn, thằng bé lỡ đường về nhà vì mất ví tiền. Dù rằng là không thể một mình sẽ làm hết tất cả những điều đó nhưng chỉ một chút xíu của sự chia sẻ, sự đồng cảm những ghánh nặng của người khác cũng đủ làm mọi thứ đẹp đẽ hơn.

Đừng bàn tán quá nhiều về cách sống của mỗi người, mà cần phải hành động để góp sức nhỏ của mình xây dựng một xu hướng tốt, bền vững. Xã hội là như thế, là sự bất cập của những cái tốt cái xấu lẫn lộn, những khái niệm lệch lạc, những mảnh đời bất hạnh, những vai đóng thế bất công,...tất cả dệt nên một xã hội. Điều cốt lõi là bản thân nhận ra điều tốt, đáng làm và lối sống đẹp, chỉ có thế mới có thể bớt đi những muộn phiền của cuộc sống, là động lực sống cho người thân, cho một ai đó.

Đêm, những ký ức của quá khứ ùa về, gợi nhớ những ký ức đẹp của tuổi thơ, không toan tính, không lo lắng.


Thứ Bảy, 9 tháng 3, 2013

Chuyến xe ký ức

- Còn ai muốn đi nữa không? Lên xe gấp nha, mưa đến rồi đó!

- Hết người rồi bác tài ơi!

- Ok! Xe chạy đây

   ....

- Mưa lớn quá bác tài nhỉ?
 
- Uh! Mấy hôm nay sao tự dưng mưa nhiều quá, nước đâu mà đổ vào mùa này nhỉ?

- Thời tiết dạo này vậy mà, sáng âm u, trưa nắng nóng đêm lạnh, ngày mai trời lại mưa,...!


Mưa

Mấy câu hỏi chào thăm nhau giữa những vị khách và bác tài xế trung niên làm không khí trong chiếc xe buýt nhỏ ấm cúng hẳn lên.

Chiều về, cái nóng của cuối tháng giêng chưa đủ để xua tan hơi lạnh còn lại của mùa đông, mây kéo đến, tiết trời lành lạnh, mưa bắt đầu rơi khi hắn đứng đợi xe.

Công tác ngày một nhiều nên chuyện ngồi trên xe để làm việc, nhắn tin, gọi điện trở nên chuyện hằng ngày và bình thường  đối với hắn. Nếu là trước đây chắc hắn sẽ say xe mà nằm im một chỗ bất động rồi.

Công việc thế, ai cũng có cái khó, cái khổ của mỗi người nên đành phải cố gắng thích ứng với nó thay vì biến đổi nó theo khuôn khổ của mình. Có lần quản lí của mình đã nói "một người giỏi là không bao giờ ở mãi một vị trí và luôn thích ứng môi trường mới" Haizzza đâu phải dễ đâu chứ! Nhưng để đạt được, người ta phải chịu đánh đổi.

Chiếc xe chạy dưới làn mưa một cách chậm rãi, những cần gạt nước cứ chạy qua chạy lại theo một chu kì nhất định và không bao giờ chạm phải nhau. Nó cũng như cuộc sống vậy đó, chạy theo mãi những ước mơ rồi cứ như chu kì của nó, lại đỗ vỡ, lại vấp ngã mà vẫn chưa đạt được ước mơ của mình. Nhưng cứ mỗi lần vấp ngã, mỗi lần thất bại lại là một lần kinh nghiệm thêm dày dạn. Chiếc cần gạt cũng như thế, mỗi lần gạt tấm kính càng thêm sạch.

Đêm qua nhận được tin báo của nhà, Bác đã trút hơi thở cuối cùng, bỗng giật mình, bật dậy muốn chạy về ngay tức khắc. Cái tin nhắn báo muộn quá, Bác đi lúc sáng, lúc hắn lên xe từ biệt cả nhà để đi công tác, nếu biết liệu hắn có chịu nán lại thêm chút nữa để từ biệt bác hay không? Nằm trong phòng, tắt đèn ngẫm về cái việc ta chạy theo, lẫn cả những ký ức tuổi thơ với gia đình, với Bác, tự dưng nước mắt chảy dầm dề. Hắn khóc ư?

Có lẽ thế, có ai biết được những điều xảy đến với mình một cách tường tận và liệu trước được. Bỗng dưng hắn ân hận vì lúc tiễn Bác hắn lại không có mặt, không một nắm đất đến tiễn bác đi. Rồi ký ức ùa về với hắn, lúc hắn còn trẻ thơ, có lần bác đùa với hắn giữ hắn lại không cho về để hắn khóc òa lên, bác thương cho hắn kẹo.

Rồi cứ thế lớn lên, hắn và anh hắn cứ mỗi lần được nghỉ học là chạy bộ thật nhanh đến nhà bác để được hái xoài, ổi,... tắm suối. Cả chặng đường mà khi còn nhỏ là xa lắm, xa cả một giờ đồng hồ đi bộ. Như thế với trẻ thơ là quá xa rồi. Cứ thế, dòng đòi xua đẩy, hắn và anh hắn đến nhà bác ít hơn, chỉ về thăm khi thực sự rãnh rỗi, mà không phải chạy bộ nữa, xe đạp, xe máy.

Càng nghĩ, nước mắt càng rơi, nỗi ân hận càng tràn đến, chắc chỉ có thế thôi. Bởi với hắn trong kí ức Bác là một người nát rượu, chỉ rượu và rượu mới làm vơi đi cái cực khổ của bác, vơi đi những mệt mỏi trong cuộc sống. Giữa cái làng nghèo khổ, ba, bác, chú đều là những người bị rượu làm cho cay độc. Chỉ có ba là người biết từ bỏ và chạy theo cái mới, trong sáng hơn. Chú của hắn cũng mất vì cái cay độc của rượu, lúc đó cả bố và bác đều mất mát. Bác đã tự hứa, từ bỏ nó, nhưng hình như quá muộn những di chứng của cái tàn độc đó tràn đến, cơ thể suy nhược từ đó.

Có lẽ còn quá sớm để hắn kết luận một bài học cho cuộc đời, nhưng cứ thử nghĩ xem. Cuộc đời là một chuỗi sửa chữa những lỗi lầm mà mình đã chọn và quyết định trong quá khứ, phải cứ sống và phải biết vươn tới những điều tốt đẹp, và từ bỏ những cái lỗi lầm.

Xe vẫn chạy, mưa vẫn rơi. Vẫn còn một chặng đường xa để về tới nhà, vẫn còn một chặng đường phía trước cho cuộc đời hắn, cho những quyết định đúng đắn để tạo bước ngoặc trong cuộc đời. Điều quan trọng nhất của chặng đường thành công là gia đình bên cạnh

Thứ Hai, 4 tháng 3, 2013

Mưa tháng giêng

Cứ nghĩ rằng sẽ ít có cơ hội viết những dòng suy nghĩ của mình, bởi những ngày qua chỉ dành thời gian cho công việc, cho những mối quan hệ mới, và lãng quên chuyện viết. Nhưng làm sao quên được, khi hơi thở, khi tâm hồn còn mang nặng tâm tình.
Cuộc sống là những chuỗi dài tạo lập, đổ vỡ, hàn gắn và lãng quên,... nhưng chắc chắn qua những chuỗi dài đó ai cũng có những khoảng khắc thỏa mãn và ước muốn hạnh phúc.
Chiều nay, khi công việc vẫn ngang dọc, vẫn khắc khoải gọi mời nhưng thôi bỏ mặc nó đi, cà phê đã. Mới chuyển vị trí, chưa quen công việc, thuê phòng trọ, làm việc cách xa nhà hơn 230km, rồi những cái thiếu thốn, những khoản chi trả làm hắn đau đầu.
Nhưng rồi mọi thứ cũng vào khuôn khổ của nó, rồi cũng khá quen với áp lực nên mọi thứ chỉ là thời gian thôi, ta sẽ giải quyết hết. Lòng tự nhủ với chính bản thân vậy, hắn cứ thế lặng lẽ mà nhâm nhi tách cà phê.
Lại cà phê một mình, cái thói quen mãi mà không bỏ được, phải chăng là hắn không có bạn? hay hắn chỉ thích cà phê một mình để tập nói chuyện với những suy trong lòng hắn? Có lẽ là thế!
Cà phê ở vùng đất  này được pha một cách đặc biệt hơn vùng của hắn sống, nó có vẻ đậm đặc hơn, có vị muối trong tách cà phê, dường như hợp với cái gu khẩu vị của hắn. Lâu lắm mới có cảm giác đó, thật thú vị!
Cà phê muối, oh! Có lần hắn đã đọc bài viết của một blogger viết về đề tài này, khá hấp dẫn, khá hay và ý nghĩa, chất mặn của cà phê thấm dần vào cổ họng, tan nhanh cùng với vị ngọt của đường, chỉ đọng lại cái đắng nhẹ của cà phê. Mọi thứ hòa quyện vào nhau tạo nên một cảm giác khác lạ và kích thích sự tò mò vị giác của người uống.
Có thể cuộc sống, tình yêu, công việc cũng thế hòa quyện vào nhau, và tạo nên một chất mới, đặc trưng của mọi người. Ai cũng yêu, cũng có công việc, mối quan hệ của riêng mình nhưng mấy ai hòa hợp được những thứ đó thành hoàn hảo đâu.
Có những người vì quá coi trọng công việc nên bỏ mặc những thứ khác, đến hay đi không quan trọng, một con người như vậy thường rất khô khan và vô trách nhiệm. Nhưng cũng có những người cũng chỉ vì yêu một ai đó thôi điều gì cũng có thể làm được, chỉ cần cho đi thôi và không cần nhận lại gì cả. Liệu điều đó có đáng không? 

Yêu là hành động? hay cảm xúc? Tùy vào mỗi người có khái niệm khác về nó nhưng điều cuối cùng ai cũng muốn có hạnh phúc cho mình qua những hành động, cách yêu riêng.
Cà phê và suy gẫm đã có tự bao giờ với hắn, cứ thế dòng suy nghĩ cứ mãi xoay quanh vấn đề mà hắn đang vướng mắc. Hắn chưa dám yêu thêm lần nữa, không phải hắn sợ, không phải hắn không có người để yêu mà hắn chưa có một cảm giác cần ai đó cả. Hắn tự kiêu, hay là tự thỏa mãn những cái đang có? những mối quan hệ mong manh quanh hắn? Hắn chưa có trả lời cho chính hắn, bởi thế hắn chưa bao giờ trả lời cho một ai khi hỏi vấn đề này cả. 

Cuối tháng giêng, bỗng trời trở tiết, lạnh đổ về vào cuối chiều, kèm những cơn mưa phùn nhỏ, cảm giác se lạnh. Bỗng hắn thở dài, cảm giác như mang nặng một điều gì đó.


Kan.