Thứ Bảy, 9 tháng 3, 2013

Chuyến xe ký ức

- Còn ai muốn đi nữa không? Lên xe gấp nha, mưa đến rồi đó!

- Hết người rồi bác tài ơi!

- Ok! Xe chạy đây

   ....

- Mưa lớn quá bác tài nhỉ?
 
- Uh! Mấy hôm nay sao tự dưng mưa nhiều quá, nước đâu mà đổ vào mùa này nhỉ?

- Thời tiết dạo này vậy mà, sáng âm u, trưa nắng nóng đêm lạnh, ngày mai trời lại mưa,...!


Mưa

Mấy câu hỏi chào thăm nhau giữa những vị khách và bác tài xế trung niên làm không khí trong chiếc xe buýt nhỏ ấm cúng hẳn lên.

Chiều về, cái nóng của cuối tháng giêng chưa đủ để xua tan hơi lạnh còn lại của mùa đông, mây kéo đến, tiết trời lành lạnh, mưa bắt đầu rơi khi hắn đứng đợi xe.

Công tác ngày một nhiều nên chuyện ngồi trên xe để làm việc, nhắn tin, gọi điện trở nên chuyện hằng ngày và bình thường  đối với hắn. Nếu là trước đây chắc hắn sẽ say xe mà nằm im một chỗ bất động rồi.

Công việc thế, ai cũng có cái khó, cái khổ của mỗi người nên đành phải cố gắng thích ứng với nó thay vì biến đổi nó theo khuôn khổ của mình. Có lần quản lí của mình đã nói "một người giỏi là không bao giờ ở mãi một vị trí và luôn thích ứng môi trường mới" Haizzza đâu phải dễ đâu chứ! Nhưng để đạt được, người ta phải chịu đánh đổi.

Chiếc xe chạy dưới làn mưa một cách chậm rãi, những cần gạt nước cứ chạy qua chạy lại theo một chu kì nhất định và không bao giờ chạm phải nhau. Nó cũng như cuộc sống vậy đó, chạy theo mãi những ước mơ rồi cứ như chu kì của nó, lại đỗ vỡ, lại vấp ngã mà vẫn chưa đạt được ước mơ của mình. Nhưng cứ mỗi lần vấp ngã, mỗi lần thất bại lại là một lần kinh nghiệm thêm dày dạn. Chiếc cần gạt cũng như thế, mỗi lần gạt tấm kính càng thêm sạch.

Đêm qua nhận được tin báo của nhà, Bác đã trút hơi thở cuối cùng, bỗng giật mình, bật dậy muốn chạy về ngay tức khắc. Cái tin nhắn báo muộn quá, Bác đi lúc sáng, lúc hắn lên xe từ biệt cả nhà để đi công tác, nếu biết liệu hắn có chịu nán lại thêm chút nữa để từ biệt bác hay không? Nằm trong phòng, tắt đèn ngẫm về cái việc ta chạy theo, lẫn cả những ký ức tuổi thơ với gia đình, với Bác, tự dưng nước mắt chảy dầm dề. Hắn khóc ư?

Có lẽ thế, có ai biết được những điều xảy đến với mình một cách tường tận và liệu trước được. Bỗng dưng hắn ân hận vì lúc tiễn Bác hắn lại không có mặt, không một nắm đất đến tiễn bác đi. Rồi ký ức ùa về với hắn, lúc hắn còn trẻ thơ, có lần bác đùa với hắn giữ hắn lại không cho về để hắn khóc òa lên, bác thương cho hắn kẹo.

Rồi cứ thế lớn lên, hắn và anh hắn cứ mỗi lần được nghỉ học là chạy bộ thật nhanh đến nhà bác để được hái xoài, ổi,... tắm suối. Cả chặng đường mà khi còn nhỏ là xa lắm, xa cả một giờ đồng hồ đi bộ. Như thế với trẻ thơ là quá xa rồi. Cứ thế, dòng đòi xua đẩy, hắn và anh hắn đến nhà bác ít hơn, chỉ về thăm khi thực sự rãnh rỗi, mà không phải chạy bộ nữa, xe đạp, xe máy.

Càng nghĩ, nước mắt càng rơi, nỗi ân hận càng tràn đến, chắc chỉ có thế thôi. Bởi với hắn trong kí ức Bác là một người nát rượu, chỉ rượu và rượu mới làm vơi đi cái cực khổ của bác, vơi đi những mệt mỏi trong cuộc sống. Giữa cái làng nghèo khổ, ba, bác, chú đều là những người bị rượu làm cho cay độc. Chỉ có ba là người biết từ bỏ và chạy theo cái mới, trong sáng hơn. Chú của hắn cũng mất vì cái cay độc của rượu, lúc đó cả bố và bác đều mất mát. Bác đã tự hứa, từ bỏ nó, nhưng hình như quá muộn những di chứng của cái tàn độc đó tràn đến, cơ thể suy nhược từ đó.

Có lẽ còn quá sớm để hắn kết luận một bài học cho cuộc đời, nhưng cứ thử nghĩ xem. Cuộc đời là một chuỗi sửa chữa những lỗi lầm mà mình đã chọn và quyết định trong quá khứ, phải cứ sống và phải biết vươn tới những điều tốt đẹp, và từ bỏ những cái lỗi lầm.

Xe vẫn chạy, mưa vẫn rơi. Vẫn còn một chặng đường xa để về tới nhà, vẫn còn một chặng đường phía trước cho cuộc đời hắn, cho những quyết định đúng đắn để tạo bước ngoặc trong cuộc đời. Điều quan trọng nhất của chặng đường thành công là gia đình bên cạnh

17 nhận xét:

  1. ký ức mãi là những điều khó quên, hoài niệm để yêu thương, tưởng nhớ để rồi gắn bước. Sớm cân bằng nhé anh! Bác anh ra đi trong bình an!
    Và...bên anh luôn có gia đình rồi, em hiểu anh có đủ mạnh mẽ và động lực. :-)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Uh! Anh vốn cân bằng được mà! Hì
      Thank em nhé!
      Giữ gin sức khỏe nhé

      Xóa
    2. Dạ. Em biết khả năng tự phục hồi của anh tốt. Nhưng chia sẻ để nâng đỡ tinh thần hơn :)
      Em khỏe mà! An cứ việc yên tâm ;-) hihi

      Xóa
    3. ^^ Uh! Nhưng đôi khi phải có những lời chia sẽ mới thực sự cân bằng và đứng lên được. Và anh nghĩ mình cần phải làm thế! Hi

      Xóa
  2. Rượu? Quê của Neko đàn ông cũng uống rượu nhiều lắm. Nghĩ tới mà thấy nhói lòng vì những bậc cha chú cứ ... rượu và rượu tối ngày... rồi nát... Buồn lắm.
    Chia sẻ cùng Kan và gia đình...
    Giữ gìn sk nha, vào SG thì nhớ alo cho tụi Neko nha.
    Muốn đi Tây Nguyên 1 chuyến... sẽ cố gắng trước khi "lên chức"!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. ^^ Chính xác, phải lên đây khi chưa lên chức đó, chứ sau này chức là kèm với trách nhiệm đó. Có đi cũng không được đâu. ^^
      Sẵn dịp festivan Caphe đó, lên luôn cho biết!

      Xóa
  3. Ký ức đẹp thì cứ cho nó ùa về thật nhiều, còn ký ức buồn thì cứ cho nó ra đi sớm càng tốt bạn à, càng vương nhiều càng làm khổ ta thôi.
    Chúc bạn luôn vui và sống tốt./.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn Meocon nhé! Đôi khi ký ức là động lực để bước tiếp mà! ^^
      Ngày an lành nhé

      Xóa
  4. Anh có muốn đi 1 chuyến xe trở về kí ức 1 lần ko Kan? ♥

    Trả lờiXóa
  5. Ai cũng có một miền ký ức a nhỉ? Dù vui hay buồn. Thì ta cũng có một hành trang mang theo, ở hiện tại và tương lai. Chúc a luôn bình yên, a nhé.

    Trả lờiXóa
  6. Oh! Cảm ơn Violet nhé!
    Một ngày an lành

    Trả lờiXóa
  7. Hãy giữ lại ký ức đẹp bạn nhé

    Trả lờiXóa

Cảm ơn bạn đã dành thời gian quan tâm đến bài viết