Chủ Nhật, 24 tháng 3, 2013

Em, Về đi em!

Chuông điện thoại vang lên, mệt mỏi với những cuộc điện thoại cả ngày, giờ hắn chỉ muốn tắt nó đi, nhưng chuông lại liên tục vang, số điện thoại vừa là, vừa quen. Hắn nhấc máy và từ tốn hỏi:

Alo! Vâng ai đấy ạ? 

Alo...Em đây!...Anh khỏe không?  Một giọng con gái, từ tốn và khá ấp úp trả lời hắn


Oh! Em nào vậy? Sao tôi không nhớ ra nhỉ? Vui lòng cho biết tên,...ah! mà gọi tôi có chuyện gì không?

...Um! Anh không lưu số của em ah? Em Hoa đây, anh vẫn tốt chứ, nghe nói anh chuyển công tác rồi phải không?

Ah! Chào em, anh vẫn ổn, mọi thứ vẫn vậy. Anh được đề bạt lên vị trí mới, có lẽ đó cũng là cái may mắn của anh.

May mắn ah? Em nghỉ đó là năng lực của anh mà. Sao anh không lưu số em?

Ah....Chuyện này,...Chuyện này.....thì do...

Phải rồi, nhiều lần em bảo anh đừng liên lạc với em mà. Anh xóa số cũng đúng rồi.......Thôi chào anh nhé, em cúp máy đây........

Tut....tút....tutsttttttt!

Cuộc điện thoại chưa đầy một phút, em vội tắt máy, dường như muốn che dấu điều gì đó. Hắn cầm vội chiếc điện thoại lên và bấm nút gọi lại, nhưng cũng vội tắt, hắn biết cứ mỗi lần như vậy là em có chuyện buồn, nên hắn cũng không muốn gọi lại.

Em là người con gái kỳ lạ, và bướng bỉnh, nhưng lại chân thành và thầm kín. Em và hắn gặp nhau giữa lúc sóng gió nhất của cuộc đời em, của hắn.


 Ngày đó, khi những buồn bực của một tuần mệt mỏi trôi qua, thứ bảy hắn thường đến một quán cà phê để nghe tiếng guitar của những nhóm nhạc nghiệp dư, có lần hắn được mời hát góp vui, và thế tuần nào cũng được mời, thành một thói quen, và ai cũng biết đến hắn.

Có một bài hát mà hắn không bao giờ quên được những câu từ của nó, tiết tấu nhẹ nhàng, đó tựa như một điều nhắc nhở, lời mời gọi, thổn thức cho bao cuộc đời xa xứ, lạc lầm. Có lần hắn hát bài đó và được yêu cầu hát lại lần nữa, lúng túng nhưng vẫn cứ làm theo lời yêu cầu. Lần đó hắn biết em, một người sống xa xứ, bỏ quê để tìm cho mình một ước mơ.

Cứ thế thời gian trôi qua, em tìm đến hắn với những lời kể về cuộc đời, về quê hương và về những chuyện tình em trãi qua. Có lẽ một người con xa xứ như em, cần lắm một sự đồng cảm và cần lắm một bờ vai, bởi thế em có những cuộc tình chỉ mới chớm nở rồi chia tay, em bảo "Anh ấy không được, chàng đó chẳng ra gì,.... nên em không thích".

Cũng có một lần em gọi hắn trong khi say khướt, tìm rượu giải sầu khi bị đổ oan trong một chuyện công ty. Em khóc nức nở khi gặp hắn, em bảo nhớ nhà, nhớ quê hương, ...

Hắn yêu thầm em từ lúc bao giờ, bởi những cái mạnh mẽ trong em khiến hắn thầm ngưỡng mộ. Hắn biết em cũng như hắn nhưng dường như có điều gì đó khiến em trốn chạy tình cảm đó, em chỉ nói là em không xứng đáng những điều mà hắn dành, em chỉ muốn xem hắn là người anh trai, là người ru em ngủ khi em nhớ nhà.

Em kể cho hắn những tật xấu, những cái vấp phạm của em. Em tô đậm thêm những điều đó để hắn xa em, để hắn ghét bỏ em. Nhưng sau những điều đó là những giọt nước mắt dài của em, em không đủ can đảm để nhìn thẳng vào mắt hắn. Em sợ hắn biết em nói dối

Ngày đó em bảo là đi công tác xa, nơi mà em chưa đến lần nào, là nơi mà em mơ ước được đến, được chạy nhảy. Em bảo với hắn nhân dịp công tác nên đi luôn một lần cho biết. Hắn đâu nghỉ rằng đó là lần cuối hắn gặp em, em chỉ nói dối đi công tác để Hắn không cản em, thực chất em đã ra đi để trốn tránh những gì hắn dành cho em.

Một tháng, hai tháng,...những dòng tin nhắn hỏi han, những cuộc điện thoại của em gọi về hắn, là những câu chuyện kể về vùng đất mới, nơi mà em thích thú và vui vẻ. Hắn mỉm cười em đã hạnh phúc.


Nhưng một năm, rồi một năm rưỡi em vẫn chưa về, cái nhớ về hình dáng em, cái nụ cười của em khiến hắn như điên dại, hắn vội đến cơ quan em làm việc hỏi thăm về tình hình ở đó. Cơ quan của em chỉ cho biết là em đã nghỉ gần 2 năm rồi, vùng đất đó dự án đã kết thúc gần 1 năm vừa qua. Nhấc máy alo cho em, bên kia dây chỉ báo "thuê bao quý khác vừa gọi hiện không liên lạc được". Hắn thật sự sốc về những gì đã biết, ra là em đã lặng lẽ ra đi, một cái chia tay nhẹ nhàng và gần như là không hề có chia tay.

Em đã chọn cái nói dối để cho hắn dần quên em đi, nhưng kết quả lại khác, hắn gần như suy sụp qua những năm tháng đặt niềm tin với em. Hắn không nghĩ ngày hắn tiễn em lên xe để đi công tác đó là ngày mà hắn chia tay em mãi mãi, em sẽ không trở lại.

"Em biết giờ này chắc anh đã biết tất cả những điều em nói là điều nói dối, em đã không ở vùng đất đó. ah! mà có ở nhưng chỉ vài tháng thôi, rồi em lại đi, em biết là anh sẽ đi tìm em. Ạnh đừng tìm em nhé, em sẽ không gặp anh đâu. Chỉ khi nào em sẵn sàng thì em sẽ gặp anh!". Dòng tin nhắn được nhắn đến từ một số lạ, nhưng hắn biết đó là em, hắn vội vàng gọi vào số đó nhưng không được. Em đã chặn cuộc gọi từ hắn.

Cứ những mùa xuân đến, rồi những thì tiết khác đến theo luân kì của nó, thay vòng nhau, giờ mọi thứ chỉ là quá khứ, quá khứ cất sâu trong trái tim của người con trai. Lại một lần nữa hắn chẳng nắm chặt được tình yêu của mình. Có lẽ hắn không hề hiểu em.


Đêm đó hắn không ngủ được, khi cuộc điện thoại bất ngờ từ em, những ký ức của em hiện về, vang vẳng đâu đó giọng hát một thời để nhớ.

Về đi em!



P/s: Tên nhân vật Em đã được đổi tên, để mãi là những ký ức bí mật của tác giả ^_^

28 nhận xét:

  1. Dường như dọa này bạn Kan thường có những tâm sự đêm khuya nè, sống mãi với quá khứ không phải là một điều sai nhưng cứ nghĩ đến ngày mai và những gì sẽ đến chắc hẳn chính "HẮN" cũng không thể hình dung được đã có những khoảnh khắc đẹp từng chạy ngang cuộc đời hắn...Dầu buồn, vui hay hạnh phúc ...hãy để nó bình yên "hắn" nhé ...vì có những thứ sinh ra để được thấy nhưng không thể sở hữu được....Ui dạo này đi nhà ai cũng bùn bùn đầy tâm sự...thôi về đây....đi giải sầu cái nào...Mong bình yên nhé Kan ^^

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Haha! lâu lâu bạn Kan mới kể chuyện mà! Hihi
      Blog của Kan có tựa đề là Viết lại những khoảnh khắc. Nếu không viết lại chắc chắn sẽ không thể nhìn thấy cái tốt đã trôi qua! hì
      Cái hiện tại thì cứ phải cố gắng vượt qua, cứ phải vươn lên! Nhưng quá khứ cứ phải kể ra...

      Xóa
  2. ui...giờ mới bít tâm sự của anh KAN nha...hèn chi...anh khó mở lòng...^^

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. ANh vẫn mở chứ, cũng không hề so sánh gì cả nhưng hình như a chưa gặp được ai làm a có cảm xúc cả! Híc

      Xóa
  3. A, ra là có người phải uống thuốc an thần là vì chuyện ni chứ hem phải là tại em. Rõ rồi nhé! ;-)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. ai bảo? chuyện ni là chuyện kể mà
      Còn chuyện kia là khác chứ

      Xóa
    2. Hẻm dám đâu, có người mất ngủ vì ký ức tình yêu hiện về chứ có phải mất ngủ vì em có nhiều pí mật tẹo nào. Thôi, ứ tin! :-p

      Xóa
    3. ^^ Cái câu chuyện này kể tự bao giờ rồi mà!

      Xóa
    4. Kể lúc nào nhỉ? Để rm tìm lại đã hehe

      Xóa
    5. Viết đã lâu, nhưng chưa muốn post ra thui mà! Hi

      Xóa
    6. "Người nói yêu em đi" ;)

      Xóa
    7. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

      Xóa
    8. Nói rồi Nàng Luyến ah!

      Xóa
  4. Về đi em! HẮN đang chờ….hihihi

    Trả lờiXóa
  5. Cảm ơn Kan đã ghé thăm nhà Mây!Rất vui khi đc kết bạn vs Kan.Mây đã đkí theo dõi Kan r!:)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. ^^ Chào mừng Mây đến nhà Kan!
      Rất vui khi được chia sẽ với bạn

      Xóa
  6. Em chỉ là một cơn mưa nhỏ
    Rớt xuống lòng anh giây phút tình cờ
    Không ướt áo, lại ra đi lặng lẽ
    Chìm vào đời như một giấc mơ.

    Mưa bóng mây chỉ mưa giây lát
    Mưa nhẹ nhàng như xoa dịu vết thương
    Bất chợt đến, rồi đi, anh vẫn biết
    Vội vã tình cờ rồi nỗi buồn vương.

    Em sẽ mãi là mưa bóng mây
    Để được rớt xuống trong giây phút
    Để lại ra đi không từ biệt
    Để vương buồn sau lời chia tay.
    _______________

    Em của Kan đặc biệt quá.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hi! Cảm ơn lời thơ của Nắng nhé!
      Có chút đặc biệt để nhớ chứ!

      Xóa
  7. Ng đó sẽ về Kan ạ. Những dòng viết của e cảm xúc quá,. Điều đáng sợ là cứ phái trốn chạy cảm xúc của chính mình/ Mong một kết thúc tốt đẹp cho một chuyện tình, Gọi thế được không Kan?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hi! Chắc k có quay về đâu chị! Kan hiểu họ mà!
      Cứ cho đó là câu chuyện không hồi kết đi chị! ^^

      Xóa
  8. BUồn quá Kan ạ, mà buồn cũng chẳng làm gì được, thôi sống vui và tìm cho mình một mối tình khác. Kan đàn ông và mạnh mẻ mà. Chúc Kan vui.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Uh@ Câu chuyện khá buồn! Kan cũng sẽ tập quên nó đi thôi!
      Ngày cuối tuần vui vẻ nhé

      Xóa
  9. Viết truyện tiếp đi Kan để tớ đọc bạn viết hay lắm… Chúc một ngày thật dịu êm nhé!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Oh@ đây là một lời khích lệ tích cực nhất!
      Thank bạn thật nhiều!

      Xóa
  10. Mộc Miên đã cảm nhận được chất suy tư, trầm lắng trong giọng văn của Kan, và mình chắc rằng bạn là người sống rất tình cảm. Tiếp tục viết Kan nhé. Ngày mới yên bình!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Oh!Cảm ơn Mộc Miên thật nhiều! đúng rồi đó, Kan trầm lắng trong lối viết, trầm tư, suy nghĩ! Hi

      Xóa

Cảm ơn bạn đã dành thời gian quan tâm đến bài viết