Thứ Hai, 4 tháng 3, 2013

Mưa tháng giêng

Cứ nghĩ rằng sẽ ít có cơ hội viết những dòng suy nghĩ của mình, bởi những ngày qua chỉ dành thời gian cho công việc, cho những mối quan hệ mới, và lãng quên chuyện viết. Nhưng làm sao quên được, khi hơi thở, khi tâm hồn còn mang nặng tâm tình.
Cuộc sống là những chuỗi dài tạo lập, đổ vỡ, hàn gắn và lãng quên,... nhưng chắc chắn qua những chuỗi dài đó ai cũng có những khoảng khắc thỏa mãn và ước muốn hạnh phúc.
Chiều nay, khi công việc vẫn ngang dọc, vẫn khắc khoải gọi mời nhưng thôi bỏ mặc nó đi, cà phê đã. Mới chuyển vị trí, chưa quen công việc, thuê phòng trọ, làm việc cách xa nhà hơn 230km, rồi những cái thiếu thốn, những khoản chi trả làm hắn đau đầu.
Nhưng rồi mọi thứ cũng vào khuôn khổ của nó, rồi cũng khá quen với áp lực nên mọi thứ chỉ là thời gian thôi, ta sẽ giải quyết hết. Lòng tự nhủ với chính bản thân vậy, hắn cứ thế lặng lẽ mà nhâm nhi tách cà phê.
Lại cà phê một mình, cái thói quen mãi mà không bỏ được, phải chăng là hắn không có bạn? hay hắn chỉ thích cà phê một mình để tập nói chuyện với những suy trong lòng hắn? Có lẽ là thế!
Cà phê ở vùng đất  này được pha một cách đặc biệt hơn vùng của hắn sống, nó có vẻ đậm đặc hơn, có vị muối trong tách cà phê, dường như hợp với cái gu khẩu vị của hắn. Lâu lắm mới có cảm giác đó, thật thú vị!
Cà phê muối, oh! Có lần hắn đã đọc bài viết của một blogger viết về đề tài này, khá hấp dẫn, khá hay và ý nghĩa, chất mặn của cà phê thấm dần vào cổ họng, tan nhanh cùng với vị ngọt của đường, chỉ đọng lại cái đắng nhẹ của cà phê. Mọi thứ hòa quyện vào nhau tạo nên một cảm giác khác lạ và kích thích sự tò mò vị giác của người uống.
Có thể cuộc sống, tình yêu, công việc cũng thế hòa quyện vào nhau, và tạo nên một chất mới, đặc trưng của mọi người. Ai cũng yêu, cũng có công việc, mối quan hệ của riêng mình nhưng mấy ai hòa hợp được những thứ đó thành hoàn hảo đâu.
Có những người vì quá coi trọng công việc nên bỏ mặc những thứ khác, đến hay đi không quan trọng, một con người như vậy thường rất khô khan và vô trách nhiệm. Nhưng cũng có những người cũng chỉ vì yêu một ai đó thôi điều gì cũng có thể làm được, chỉ cần cho đi thôi và không cần nhận lại gì cả. Liệu điều đó có đáng không? 

Yêu là hành động? hay cảm xúc? Tùy vào mỗi người có khái niệm khác về nó nhưng điều cuối cùng ai cũng muốn có hạnh phúc cho mình qua những hành động, cách yêu riêng.
Cà phê và suy gẫm đã có tự bao giờ với hắn, cứ thế dòng suy nghĩ cứ mãi xoay quanh vấn đề mà hắn đang vướng mắc. Hắn chưa dám yêu thêm lần nữa, không phải hắn sợ, không phải hắn không có người để yêu mà hắn chưa có một cảm giác cần ai đó cả. Hắn tự kiêu, hay là tự thỏa mãn những cái đang có? những mối quan hệ mong manh quanh hắn? Hắn chưa có trả lời cho chính hắn, bởi thế hắn chưa bao giờ trả lời cho một ai khi hỏi vấn đề này cả. 

Cuối tháng giêng, bỗng trời trở tiết, lạnh đổ về vào cuối chiều, kèm những cơn mưa phùn nhỏ, cảm giác se lạnh. Bỗng hắn thở dài, cảm giác như mang nặng một điều gì đó.


Kan. 

25 nhận xét:

  1. Hắn đâu cần phải cho ai câu trả lời! :-)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em đâu có thấy ai đòi? :-)

      Xóa
    2. Hi! Có bao giờ em tiếp xúc với anh đâu mà thắc mắc! Có rất nhiều, rất nhiều

      Xóa
    3. Em đâu có thắc mắc, chỉ là em thấy đâu có ai đòi anh trả lời hay bắt anh trả lời? Anh không trả lời thì cũng đâu có sao? Ứ ai làm gì được anh đâu! :-p

      Xóa
    4. Thật ra thì có chứ. nhưng khi đã tập cho mình một cách sống thì nên hoàn thiện từ những cái nhỏ nhen đến to tát

      Xóa
  2. "Mi" lãng mạn thật Kan à, đôi lúc cũng nên cân bằng một tí. Cuộc sống thú vị hơn nhiều.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Kaka! "ta" cũng đâu bằng meocon đâu?Hi Meocon là chuyên gia bình luận sâu sắc những vấn đề nóng bỏng của xã hội, nghệ thuật, giới nghệ sĩ!^^

      Xóa
    2. Bài viết đáng yêu và giàu cảm xúc lắm Kan à....

      Xóa
    3. Được Meocon quan tâm thì là điều khích lệ cho Kan rồi. Ngày cuối tuần vui nhé bạn

      Xóa
  3. Mưa tháng giêng mang theo nhiều tâm tư Kan nhỉ? đôi khi không cần trả lời đâu vì đến lúc tự nó sẽ tự nói ra à...hè hè...Cherry thích bản nhạc này của Yurima hì hì, tháng giêng đong đầy niềm vui Kan nhé !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Wellcome!
      Uh! Những bản nhạc không lời có sức hút với Kan lắm! Hi
      Kan thì có nhiều tâm tư nhưng không nói ra hết được! Hic
      ngày ấm áp nhen

      Xóa
  4. Tui sang ông đòi quà 8-3, thấy ông nhe reng cừi hết cỡ, bít hết xiền roài, thui zìa nha. Hi hi....

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cuối tháng mới nhận lương mờ! ^^

      Xóa
  5. Ngày xưa tui "bật đèn xanh" mà Kan ứ biết gì chắc tại hồi đó Kan cũng tự kiêu, chưa có cảm giác phải cần 1 ai đó... keke nên kệ Kan. Nhưng đừng để cái gì trôi qua kẽ tay rồi hối tiếc nha!
    Mà tui nể nhất vụ viết lách của Kan... lãng mạn và có gì đó nhẹ nhàng như nhà văn! :)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Giời ạ! Lúc đó mình nghiền cái giọng nói của người Thái Nguyên mà ta! Mình đã nuối hy vọng đến với Hà Nội, rồi lúc m đã sa sút vài việc, đùng một cái nàng bỏ xứ đi. huhu Khi biết đc thì dường như ta không còn tiếng nói nữa! ^^

      Xóa
    2. Bây chừ mí hơi hiểu chuyện hồi nẫm :D

      Xóa
    3. Hờ! Tại Neko kể ra đó

      Xóa
    4. Nếu không là chị ấy thì cũng là anh kể, vì anh đã hứa...

      Xóa
    5. Ơ! Anh đã hứa khi nào?

      Xóa
  6. Ghé qua thăm bạn, về đã nhé, chưa có thời gian đọc các entry, nhưng cảm nhận được sự gần gũi rồi! Ngày mới vui vẻ nhé!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Oh! Thank Mộc Miên ghé thăm!
      Ah! Cảm ơn cf Muối mới đúng chứ nhỉ? ^^

      Xóa

Cảm ơn bạn đã dành thời gian quan tâm đến bài viết