Thứ Sáu, 5 tháng 4, 2013

Dù chỉ là mong manh


Mưa đầu mùa

Cơn mưa về chiều lâm thâm từng hạt nhỏ, ướt trên vai của hắn. Mưa mỗi lúc một nhiều thêm.
Sáng nay, đài dự báo là thời tiết hôm nay thay đổi, sẽ có mưa nhỏ trên diện rộng. Hắn biết là thế nhưng làm sao từ bỏ được thói quen mà bấy lâu nay hắn vẫn giữ.

Mưa à! Thôi mặc cơn mưa, còn hắn thì kệ chuyện của hắn. Chỉ chiếc áo khoác mỏng, hắn dong xe chạy lên đỉnh đổi, từ đó đứng nhìn xuống dưới làng mạc xa xôi, từng lớp mây về chiều trốn dưới chân núi. Hắn nhớ, nhớ lắm, nhớ về con người của hắn ngày trước, đầy hồn nhiên, trong sáng,... 

Mưa mỗi lúc một nhiều thêm, ướt vai hắn, ướt khuôn mặt khắc khổ của hắn, nhưng dường như hắn không biết mưa đang dần nặng hạt, không biết rằng từng cơn lạnh khi gió ùa về. Lòng hắn đang nghĩ về một nơi xa xôi, nơi chỉ có hắn và những cánh đồng cỏ bạt ngàn, những gã mục đồng thổi sáo, cưỡi trâu. 

Bỗng Hắn không muốn mình là một con người hiện tại nữa, một con người nặng nề, đầy tính toán, đầy lo lắng và nặng gánh trách nhiệm. Hắn muốn một lần về với tuổi thơ, để quên đi sầu khổ, quên đi người hắn yêu.

Yêu một người thật khó, nhưng quên một người càng khó hơn.
Dẫu chỉ là mong manh, nhưng hắn vẫn tin rằng trong tim hắn tình yêu dành cho nàng còn lớn lắm, vẫn còn sống mãi, theo thời gian theo năm tháng. Hắn sợ lắm, sợ cái cảm giác bắt đầu lại từ đầu, bắt đầu lại cuộc sống mà trước đây hắn đã cố gắng quân bình nó.

Yêu, là chết trong lòng một ít. Câu nói này có lẽ đúng với hắn thật, cứ một lần yêu, tâm hồn hắn lại vơi đi một nữa. Dù đó không phải tình đầu nhưng hắn không dám chắc rằng đó là tình cuối. Bởi chỉ có hắn yêu, yêu say đắm nàng. Nhưng mọi thứ chỉ là mong manh, chỉ là những cơn gió thổi mà thôi. Nhạt nhẽo với nàng, những sự cố gắng chỉ khiến hắn mệt mỏi. Chỉ là mong manh nhưng sao trong hắn cứ cháy mãi, âm ỉ mãi, không cơn mưa nào dập tắt được.

Hắn đã từng cố quên đi, từng quên đi những gì hắn đang theo đuổi. Nhưng hắn không thể quên đi những điều đó, ngược lại nó càng quay về tim hắn một cách mạnh mẽn hơn, dồn dập hơn.

Yêu, dù đối mặt với nó chỉ là mong manh nhưng hắn cứ lì lợm. Có lúc hắn muốn từ bỏ nó, nhưng rồi lại nhủ lòng cố lên. Hắn tự tạo cho mình một cái mác bên ngoài mạnh mẽ, luôn mỉm cười với những gì trước mắt để che đậy cái yếu đuối của mình.

Cuộc sống dường như là một phép toán tỷ lệ nghịch với nhau. Với những ai đang cố gắng tìm cho mình một sự nghiệp thì hạnh phúc càng mất dần đi và càng mong manh. Bởi trước đây hắn đã quá chú tâm vào công việc, vào mục tiêu lớn của hắn thì cũng là lúc những người bên cạnh hắn cũng dần mất đi. Cũng thế hắn chưa bao giờ nắm chặt người mình yêu cả.

Mưa rơi càng rơi càng nặng hạt, và những cảm xúc cuộc sống quanh hắn cũng thế ùa về trong tâm trí của hắn. Nhiều hơn mưa, nặng hơn mưa, ướt đẫm trong hắn, trôi thành dòng ký ức, đưa hắn, tâm trí hắn rời xa hiện tại, xa cảm giác lạnh lẽo của mưa rơi.

Có lẽ hắn sẽ dừng lại và không chờ đợi em nữa, nhưng đó chỉ là chút suy nghĩ thoáng qua và hắn không bao giờ để nó lập lại trong tâm trí mình nữa. Mục tiêu của hạnh phúc mà hắn đặt ra là nàng, nàng là tất cả trong hắn hiện tại. Bởi hắn biết, nếu không tìm thấy hạnh phúc cho mình thì mọi thứ cố gắng cũng sẽ dừng lại và vô nghĩa.

Biến thất bại thành sức mạnh để đi tiếp là cả một quá trình, một chặng đường khó khăn. Nhưng không phải không làm được. Hắn nghĩ cảm xúc là điểm bắt đầu cho tất cả hành động trong tình yêu, hắn cũng vậy, nàng cũng vậy.


Nàng theo đuổi những hạnh phúc riêng của mình và hắn cũng không từ bỏ những điều đang theo. Cứ như thế, hai tâm hồn luôn có sự đồng cảm, nhưng lại cứ xa nhau. cứ tìm những hạnh phúc riêng cho mình. Rồi có ai tìm được hạnh phúc hay không? Dù đó chỉ là mong manh nhưng hắn vẫn dành tất cả cho nàng, cho người hắn mãi yêu.

Thời gian là phương thuốc chữa lành nhưng cũng là thử thách của hắn và nàng. Nó cứ mãi trôi theo hắn, với những cái mỏng manh nhưng không đánh ngã sự lì lợm trong lòng hắn

Mong cho cơn mưa kéo hắn về với sự bình yên, để hắn dám đối mặt với hiện tại.




Hôm qua, cơn mưa đầu mùa, lục lại ký ức, nên đăng lại bài này!
Kan, Ngày mưa

30 nhận xét:

  1. P/s: Sory bạn Mây nhé! bạn để lại lời nhắn, mà bài có trục trặc, Kan sửa lại nên mất cả bình luận của bạn! Hic

    Trả lờiXóa
  2. "Chỉ nói yêu thôi, đừng nói yêu mãi mãi" :)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Câu chuyện đã đc kể lại mà!

      Xóa
    2. Thì em chỉ mượn câu nói ấy ở đâu đó thôi...:)

      Xóa
  3. Cảm xúc thật đẹp Kan à.
    Cuối tuần hạnh phúc Kan nhá.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Um@ Thank Meocon nhen!
      Cuối tuần phải tung tăng thôi! haha

      Xóa
  4. Mưa, khi nào cũng mang lại cho lòng nhiều cảm xúc, có những lúc chênh vênh, có lúc thấy trỗng rỗng, và có lúc lại da diết một nỗi nhớ xưa cũ... Mộc Miên cũng hay như thế lắm Kan!
    Cuối tuần rồi, vui nhé! SG nắng quá, thèm 1 cơn mưa đây nè!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. ^^ Mộc Miên ở Sài Gòn ah? Cứ tưởng học ở Huế thì một là Hà Nội, 2 là Đà Nẵng chứ!
      Sài Gòn đất chật nhưng lại có sức hút!
      Cảm ơn Mộc Miên quan tâm bài viết nhé, có lúc Kan chênh vênh, lúc đó thường có những bài viết mà khi đọc lại chính Kan cũng thấy buồn, thấy điều gì đó xa xăm!

      Xóa
    2. Uhm Mộc Miên mới vào Sg 1 năm thôi, vẫn da diết với Huế, với miền Trung nhiều lắm. Nhất là mùa mưa về.

      Xóa
    3. Oh! Mộc Miên làm gì ở SG thế? Có khi nào đc gặp Mộc Miên ở ngoài k nhỉ?

      Xóa
  5. Những ngày mưa luôn mang nhiều cảm xúc, ký ức như những điều chẳng bao giờ khô được trên bờ mi công...Mà nè! đi dưới mưa coi chừng cảm nặng đó nhé, tốn xiền mua thuộc nhắm, lại khiến nhiều người phải lo lắng ...hè hè ^^

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hì! Hy vọng là ốm có ng lo chứ!
      Mà cũng lâu lắm rồi không bị ốm.
      Ah! Mà Kan k biết mắt của Kan có mi cong không nữa. Haizzzo! Phải soi gương xem thử đã! ^^

      Xóa
  6. Mưa . Vẫn . như .thế . luôn . ra . đời . những . entry . hay .

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. ^^ Thank bạn đã ghé thăm!
      Mưa vẫn là nguồn cảm xúc cho những ai thích viết mà!

      Xóa
  7. Sống.Chậm.Lại.Nghĩ.Khác.Đi.Yêu.Thương.Nhiều.Hơn.
    Kan nhé. :)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hi! Kan cũng là ng sống chậm mà! ^^ Thường thì hoài niệm quá khứ, để có bước đi tiếp mạnh mẽ hơn!
      Thạn Nắng nhé

      Xóa
  8. "Nàng theo đuổi những hạnh phúc riêng của mình và hắn cũng không từ bỏ những điều đang theo. Cứ như thế, hai tâm hồn luôn có sự đồng cảm, nhưng lại cứ xa nhau" RẤT ĐỒNG CẢM

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Um! Cảm ơn sự đồng cảm của Thúy! Hi

      Xóa
  9. Entry của anh cũng tâm trạng không kém em!:P
    Dù sao cũng mong an yên về với nhân vật "Hắn" của anh:)
    Buổi tối nhiều niềm vui anh nhé!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn em nhé!
      Anh Kan k viết được Entry vui, thường có cảm xúc mới viết. mà viết đọc lại cũng thấy buồn. Nên anh cũng ngại viết lắm! hi

      Xóa
  10. Bình yên về bên e, Kan nhé, Mà này, Kan có cách viết giống một ng bạn của chị lắm, hi.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ai hả chị? Tò mò quá! Hì
      Cảm ơn chị ghé thăm nhé!
      Tặng chị vé đi tuổi thơ với em!

      Xóa
  11. những entry của anh KAN luôn làm muoi xúc động nhe ^^

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Bài này anh đăng lại từ blog yahoo mừ! hì
      Hình như cảm xúc vẫn không thay đổi phải k em nhỉ?

      Xóa
  12. Nhóc viết bài tình cảm và dịu dàng quá đấy nhé :)
    Qua thăm em trai, vui em nhé!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hi! Em Men lắm đó chị. Nên dùng từ dịu dàng làm em giật mình! hi
      Cảm ơn chị ghé thăm em

      Xóa

Cảm ơn bạn đã dành thời gian quan tâm đến bài viết