Thứ Hai, 8 tháng 4, 2013

Vé về tuổi thơ

Mưa chiều, sau một ngày làm việc mệt mỏi, một giấc ngủ để cân bằng lại thân thể.

Mưa, từng cơn mưa lớn dần. Thật là lạ, giữa tháng 2 âm lịch, với cái nắng cháy da, cháy cỏ thế mà cơn mưa đến, vừa lớn, vừa mát và xóa đi những bụi bặm bám trên cây, làm nó tươi xanh hơn
Cơn mưa về, mát dịu làm tôi thật thoải mái, chìm trong giấc ngủ sâu khi nào không biết.

Giật mình vì những tiếng hót quen thuộc của chú chim chào mào. tôi tỉnh giấc, xung quanh tôi khung cảnh khác hẳn, chiếc ghế tôi đặt lưng ngủ không phải là chiếc ghế nhựa nữa, mà là chiếc ghế gỗ của nhà tôi ngày xưa. Lạ quá!

Lạ quá! Sao tôi lại ở giữa khung cảnh này nhỉ? Mơ chăng? Ồ không phải, mình nhéo mình vẫn thấy đau mà?

Lượn một vòng quanh nhà, mái nhà tranh, hàng mít trước cổng, sau vườn vẫn là những hàng cam, hàng quýt của bà nội trồng trước đây. Mọi cảnh vật hiện ra ngỡ ngàng trước mắt tôi. Phải chăng tôi đang trở về với tuổi thơ, với quá khứ mà trong ký ức của mình mãi mãi là đẹp.

Dẫu đây có phải là giấc mơ hay không thì tôi cũng mong mình đừng thức giấc vội, hãy để nó là mơ, để một lần quay về quá khứ, quay về với tuổi thơ êm đềm.

Ngày còn nhỏ, tôi thường chạy lon ton trên con đường đất đỏ thôn quê. Cứ buổi chiều, hai anh em chạy dọc theo con đường, đón bố hoặc mẹ đi làm đồng về. Với hy vọng mình sẽ nhận được những món quá nho nhỏ như: Cua, cá, một nắm bông lúa,...cũng đủ mình vui lên.
 

Có lần tôi nhầm bố với một ông hàng xóm, vì mãi chạy theo chiếc xe đạp của bố tôi, tôi không để ý người lái xe là ai, cứ nghỉ là bố của mình nên miệng luôn hỏi " Ba mới về hả ba? Hôm nay ba có bắt cua cho con không?" 

Rồi giật mình khi thấy anh trai chạy theo bảo, không phải ba đâu, chú H đó. Thế mà mình cứ cãi, phải mà, phải mà, xe đạp của ba mà. Thế là anh trai tôi ôm bụng cười, làm chú H cũng cười theo. " Phải, ba đây con". Giật mình khi nghe thấy tiếng lạ, tôi ngẫn đầu lên, nhìn thấy chú, tôi ngại quá, chạy một mạch ra phía sau vườn.

Tuổi thơ, với những ngày lằn roi vì quá nghịch ngợm. Mẹ phạt phải quét sân, dọn cỏ vườn vì cái tội lấy gạo của mẹ đổi cà rem ăn. Hay là những trưa hè mưa về, mặc quần đùi chạy lông nhông ngoài sân, ngoài đường tắm mưa để khi về nhà mẹ la, bố cấm không cho ăn cơm. Bố, mẹ lo cho con cái, sợ những ngày nắng tắm mưa cảm lạnh, thế nhưng anh em tôi có biết đâu, cứ cãi với mẹ rằng "mưa mát, tắm cho vui". Thế đấy, cấm ăn cơm, la mắng nhưng vẫn phần cơm lại cho anh em chúng tôi, những món ngon nhất.




Mùa cam về, anh em chúng tôi ai cũng thích những quả cam chín mọng cả, nhưng rất ghét lũ kiến vàng trên cây. Có lúc, tôi lấy cây sào dài chọc lũng tổ của nó, rồi đem quăng đi cho khuất mắt, để khỏi cắn mình khi hái cam. Bà lên nhà thấy vậy, gọi tôi ra mắng cho một trận, rồi bà nói "Kiến vàng tuy cắn đau nhưng không nguy hiểm, nó là một trong những điều lợi cho mình. Kiến vàng tấn công mấy lũ bọ xít chích hút nhựa quả, hạn chế quả bị rụng và làm cho quả ngọt hơn".

 Cũng từ những lời nói của bà, tôi mới hiểu thêm về loài kiến, những lợi ích của những loài kiến vàng này, tôi trân trọng nó hơn. Ngày về quê, bà nhủ với chúng tôi là ráng ăn học cho giỏi sau này giúp đời, chúng tôi chỉ biết vâng dạ.


Tuổi thơ của tôi một thời gian gắn liền với đồng ruộng, ngất ngưỡng trên lưng chú bò đực hung hãn, khỏe mạnh với sức kéo và oai vệ với cặp sừng nhọn hoắt. 

Nghề nông là chính nên bố mẹ tôi sắm được chú bò đực là điều rất quý, có sức kéo cày, bừa và kéo gỗ. Nên việc chăm sóc nó cũng khá quan trọng. Từ những ngọn cỏ non được lựa chọn kỹ đến những quả trứng gà tẩm bổ, đều được bố tôi chăm chút từng tí một.

Những ngày giáp tết, ba anh em tôi đang chăn nó trên cánh đồng cỏ cùng với lũ bạn trong làng thì những chú bò xích mích với nhau, quần nhau nát cả một bãi cỏ xanh. Can mãi không được, tôi chạy xuống suối múc một ca nước chạy lên, tạt vào chúng, anh trai tôi và lũ bạn thì lấy đất ném vào.

Dường như bị cắt ngang trận đánh của mình, chú bò tức tối quay sang đuổi mấy anh em chúng tôi, giật mình vì phản kháng chúng tôi chạy tán loạn. Tôi thì nhảy xuống dòng suối gần đó, anh hai của tôi treo lên được gò đất cao, chỉ có anh kế tôi chạy không kịp bị nó dậm rách bàn chân, máu chảy nhiều ơi là nhiều, hoảng quá nên anh trai tôi khóc không ngớt. Lúc đó tôi và anh hai cũng khóc theo, lũ bạn chạy đi tìm lá cỏ để nhai cầm máu.


Cõng anh ba về, anh hai tôi dắt bò về, lũ bạn cũng theo về. Bố tôi và anh cả giận quá, suýt nữa thì chém chết chú bò đực nhưng may thay mẹ tôi can ngăn. Tết năm đó, anh kế của tôi không đi đâu chơi được, không đi chúc tết nhà ai cả.

Tuổi thơ! Với những ước mơ giản đơn, chỉ một lần chạy lên tới đỉnh núi xa vời cuối chân cánh đồng xa tắp để lấy những đám mây về nhà. Ấy thế mà tôi cứ lang thang mãi trên cánh đồng vào những ngày hè nắng cháy da. Chạy hướng mãi về những ngọn núi xanh xanh phủ mây trắng xóa ấy nhưng không đến được. Mãi sau này tôi mới biết, những ngọn núi ấy cách nhà tôi, cách những cánh đồng của làng tôi hơn 40km.

Tôi là đứa nghịch ngầm nhất nhà, nhưng khá liều lĩnh. Không biết bơi nhưng dám chơi đuổi bắt với mấy đứa bạn dưới suối. Thế nên tôi mới gặp những chuyện uống no nước suối. Mãi chạy đuổi theo đứa bạn, tôi không biết giữa dòng suối là vực sâu, bị sa vào dòng nước, tôi chới với và chìm xuống, vung tay mãi nhưng không nổi lên mặt nước. May thay giữa dòng cũng nhiều đứa bạn đang tắm, nên tôi níu được một đôi tay và bươn lên khỏi mặt nước, lấy hết hơi, chỉ kịp kêu lên một tiếng "c.......ứu....ứ" rồi lại chìm nghỉm. Vì tiếng kêu của tôi không đủ lớn để đám bạn chú ý, chúng nó mãi chơi.


C nghỉ là mình sẽ từ biệt mọi người, từ biệt nụ cười của gia đình. Đang trong lơ mơ dưới đáy nước, tôi lại va phải đôi chân của một người bạn, lấy hết sức bình sinh của mình, tôi kéo mạnh một lần nữa, được ngoi lên mặt nước, phì nước ra và thở gấp. Lần này lũ bạn biết được tôi không biết bơi, khi chìm xuống tôi dơ thẳng tay lên mặt nước và đột nhiên một đôi bàn tay nắm và kéo tôi lên. Chỉ ú ớ khi ngoi lên mặt nước nhưng cánh tay còn lại tôi vội nắm lấy thân cỏ ven bờ rồi bò lên. 

Lũ bạn thì ôm bụng cười ngặt nghẽo còn tôi mặt mày xanh như tàu lá chuối. Nôn ọe ra những thứ nước bẩn ra khỏi bụng tôi. Lũ bạn không biết rằng khi đối mặt với cái chết thì người ta mới thực sự quý cái sống. Từ đó, tôi không bao giờ thốt lên hai từ "chết đi", "tự tử", tôi quyết tâm sẽ học bơi.

Tuổi thơ, nếu chỉ một lần kể không bao giờ hết được chuyện.

Cảm ơn cơn mưa hôm ấy đã làm tôi trở về với tuổi thơ, trở về những bước ngoặt của cuộc đời tôi. Để tôi cảm nhận được những cái lam lũ của bố mẹ tôi, để tôi yêu thương hơn anh em mình và quý chính bản thân của tôi.

(Kan, 2012)

16 nhận xét:

  1. DN ước mình có được tuổi thơ như Kan .

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. ^^ Ai cũng có tuổi thơ mà! Cứ thử ngẫm nghĩ lại xem. Biết đâu Kan cũng mong có đc như bạn?Hi

      Xóa
    2. DN có lần đọc tuổi thơ với cọng cỏ vàng bên nhà Miss thất thường và rất thích khung cảnh bình yên đó .

      Xóa
    3. ^^
      Một ngày an lành cho DN nhé

      Xóa
  2. Tuổi thơ là dòng suối trong trẻo nhất nơi hồn người!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hi!
      Tuổi thơ, mơ mộng và hồn nhiên!

      Xóa
  3. Cái người "đáng ghét" này! tệ thật! giận chị à? nt không trả lời??? hôm bữa chị bị mất ĐT... tìm không thấy đâu... chị nhĩ chắc em nó lên xe hoa ùi... nhà văn có khỏ không? vẫn viết tiếp chứ?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hi! em có giận đâu, hôm đó em bận quá, k nhắn tin lại được rồi cũng quên mất! Híc
      Em còn dùng số Viettell ấy chị nha. Hi nhắn qua số kia là hông nhận được đâu đó!
      Em vẫn còn viết tiếp chị ạ, đôi khi vẫn lục lại những bài ở Yahoo.

      Xóa
  4. Bài cũ đăng lại, nhưng vẫn hay lắm, dạt dào cảm xúc và nhớ...

    Trả lờiXóa
  5. Coi bộ những cơn mưa cho Kan nhiều cảm xúc nhỉ.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hi! Liệt kê lại những bài viết thì bài nào có mưa thường có nhiều cảm xúc!
      Hì! Có lẽ mưa đã quá gắn liền với Kan, những cái khốn khó thường hay đến lúc mưa mà

      Xóa
  6. Tuổi thơ của meocon cũng dữ dội, oanh liệt gần giống Kan vậy,bởi chúng ta vươn lên từ trong khốn khó mà.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. ^^ cái khó thường khiến ng ta biết vươn lên!

      Xóa

Cảm ơn bạn đã dành thời gian quan tâm đến bài viết