Thứ Ba, 28 tháng 5, 2013

Không bao giờ là quá trễ

Chào các bạn!
Kan chia sẽ với các bạn về đức tin mà Kan đang tin. 
Các bạn theo dõi thử xem nhé!
 
Video sẽ tự động chạy, xin vui lòng đợi vài giây.

Thứ Sáu, 17 tháng 5, 2013

Lạc lõng

Lạc lõng, anh thấy mình lạc lõng
Phố đông người nhưng mình anh lẽ bóng
Lạc lõng, anh thấy mình lạc lõng
Cái bon chen, cái cuộc sống đời thường

Lạc lắm khi chẳng thấy em đâu
Muốn lắm những sẽ chia muộn phiền
Những khoảng trống chỉ làm anh im lặng
Em và anh, như hai kẻ lạc lõng

Lạc lõng, khi cách nhìn là khác
Cái trãi nghiệm, cái cố gắng khác nhau
Anh và em như hai bờ xa cách
Chẳng bù đắp, chẳng tìm thấy được nhau

Anh lạc lõng, một mình anh chịu đựng
Cứ vững bước, rồi mình anh đỗ vở
Những tâm sự gửi đi, chẳng bao giờ kết quả
Càng cố giữ, anh càng thấy lạc lõng



Thứ Hai, 6 tháng 5, 2013

Rừng khộp

Cánh rừng về chiều lá xơ xác, từng chiếc lá úa vàng đua nhau rơi xuống, đông về rồi, cái cảm giác se lạnh tỏa khắp người hắn. Chạy xe hơn 10km mà vẫn chưa ra khỏi cánh rừng già, trời gần tối mà lòng hắn chẳng thấy sợ hãi gì khi lạc trong cánh rừng này, mọi thứ đối với hắn dường như quen thuộc lắm.

Đã gần 2 năm rồi chứ ít đâu, từ ngày hắn chuyển công tác, chuyển nghề thì con đường này dường như chia tay hắn, với những gian khổ, với những bon chen trước đây cũng theo đó mà đi. Mọi thứ giờ này với hắn cũng chỉ là những ký ức.

Khi được phân công đi công tác về vùng này, thì cũng chính là lúc những hoài niệm của hắn về cánh rừng này ùa về, hắn thấy buồn vui lẫn lộn. Bởi cái ký ức đó sẽ một lần nữa về trong tim hắn, sẽ khiến hắn một lần nữa cảm nhận cái quá khứ đau thương và gian khổ. Ấy thế nhưng hắn vẫn cứ đi, vẫn cứ tìm về lại ký ức đó và một lần nữa lại đối mặt, nhưng lần này hắn là một vị khách chứ không phải là một kẻ đã gắn bó với nó.



Rừng đã già rồi, những cây con chật vật lắm mới mọc lên, lại mang đầy những vết cắt của những kẻ làm giàu bất chính, của những kẻ vì cái tôi, thị hiếu và lòng tham. Họ tàn phá rừng một cách tàn nhẫn, giờ hắn về thăm rừng hay là tình cờ về thăm, hay là về xoa dịu những nỗi đau của rừng hay là về chỉ để ngậm ngùi chứng kiến và lại bỏ đi. Làm sao đây? Rừng có gì nên tội, sao lại cứ tàn phá nó thế.

Rừng về chiều
Một rừng cây, hay là một loài cây nào đó mọc trong rừng, đã phải lớn lên qua sự che chở bao bọc của những tán cây lớn nhưng lại phải đấu tranh, bon chen với cỏ dại, với chính loài khác, với nguồn dinh dưỡng có trong đất. Con người cũng thế, cũng phải chịu sự rèn luyện, phải chịu những cay đắng thì mới trưởng thành, mới có lòng vị tha và che chở những thế hệ sau.

Xe chạy dọc con đường với tốc độ 20km/h, cũng khá chậm đối với hắn, hắn nghỉ rằng chỉ có thế này thì mới cảm nhận được hết những gì đã trãi qua với cánh rừng này.

Hai năm thôi, mọi thứ thay đổi nhanh quá, những cây cổ thụ giờ chỉ còn trơ gốc, những nhành lan tàn lụi, cũng đâu đó thỉnh thoảng vài tiếng hót của những loài chim lạ như đưa tiễn một điều gì đó không còn tồn tại trong khu rừng này nữa.
 


Nhắc đến rừng già chắc người ta nghỉ rằng là một khu rừng rậm, nhiều cây rừng, dây dợ chằng chịt và những loài cây dương sỉ, rêu xanh mọc bám um tùm nhưng rừng già mà tôi nói đây không còn thế nữa, nó trơ trọi đúng theo nghĩa già cả, không sinh sản, gần hoang tàn,...và trống trãi. Đây là những đặc trưng của khu rừng biên giới với nhiều cây họ dầu mọc với nhau như cây dầu trà beng, dầu rái, cây cà chít, cây căm xe, cẩm liên, chiêu liêu,...đặc trưng của các loại này là mọc thưa thớt, nhiều đồng cỏ savan. Một môi trường sống được ưa thích của loài voi, ghồ ghề và làm nên huyền thoại của Tây Nguyên.
 

Rừng có còn cho mai sau không? Hắn cứ mãi nghỉ suy như vậy mặc những cơn gió pha lẫn cát bụi ập về khuôn mặt hắn, cứ thế trong cát bụi một lần nữa hắn nặng lòng với rừng, với nơi bình yên nhưng lẫn vào đó là những ước mơ xa vời.

Gió chiều lành lạnh, thổi về từng đợt nhưng chỉ làm dịu đi thời tiết nóng bức của biên giới. Nhắm mắt tận hưởng một chút hư vô, hắn giật mình vì đã lâu mới tìm thấy cảm giác yên bình quen thuộc đến thế.


                                    
Easup, ngày công tác

Thứ Sáu, 3 tháng 5, 2013

Lăk, ngày về thăm

Những ngày nghỉ lễ, tôi chia lịch cho từng công việc, thời gian cho gia đình và thời gian trãi nghiệm. Khác với những người khác luôn tìm về những nơi vui chơi giải trí, quán cà phê, quán nhậu, rạp chiếu phim hay một công viên mát mẻ nào đó. Còn tôi, tìm về cội nguồn, nơi đã rèn luyện và tôi luyện ý chí của tôi trước đây, tìm về nơi đầy ắp những kỉ niệm và khơi dậy lại cuốn nhật kí rừng xanh của tôi.

Trên sườn đồi nhìn về con suối đá
Mất 60km với chặng đường bắt đầu từ thành thị về hướng nam của tỉnh, ngôi làng nhỏ và những ngọn đồi và con suối hiện ra trước mắt tôi. Lòng tôi bỗng thấy nao nao lạ thường, cái cảm giác gian khổ ngày trước, mệt nhọc lẫn hạnh phúc hôm nay tràn về cùng lúc. 

Đã quá lâu, lâu lắm tôi mới có cơ hội trở về nơi đây, tuy đã có nhiều đổi thay nhưng vẫn đó hình ảnh của con người tây nguyên, sống mãnh liệt với núi rừng.

Những bước chân từ làng đến các đỉnh đồi, đã đưa tôi rong ruổi vùng núi, khám phá những kì vĩ của thiên nhiên, những tạo vật của Thượng Đế!

Nhớ những ngày trước, khi bước chân ra trường thì tôi gắn bó với những vùng đất đầy nắng và gió, gắn bó với những cánh rừng và những con suối trong. Dù mưa, dù nắng những vẫn bước chân mạnh mẽ băng rừng, vượt đèo,...chẳng ngại khó khăn.

Có lần mưa lớn làm lũ trên nguồn tràn về, vừa dắt xe qua suối thì cả cơm, cả canh bị trôi sạch, may mắn thoát chết nhưng lại đối mặt với cái đói, cái khát của một ngày rong ruỗi trên rừng.

Sườn đồi, những ống nước sạch chạy qua

Trở lại con đường này, các cánh rừng gần buôn làng đã bị phá gần hết, thay vào đó là những cánh rừng keo, rừng thông của Lâm trường và công ty lâm nghiệp trồng lên, đan xen vào đó là nương rẫy canh tác của người dân trong làng.

Mừng cho người dân nơi đây, khi các dự án chọn làm địa điểm thử nghiệm và triển khai. Tạo công ăn việc làm, mang điểm sáng văn hóa và xóa đi những hủ tục vốn không thích hợp nữa.

Dự án nước sạch là dự án thành công nhất tại đây, những ống nước dẫn từ nguồn về mang những dòng nước mát lạnh, sạch sẽ đến tận buôn làng. Chấm dứt thời kì sử dụng nước suối gần buôn sinh hoạt, ngăn ngừa những mầm bệnh lây lan.

Thăm hỏi và tặng quà cho trẻ nhỏ

Vẫn thế những con người thân thiện, họ còn nhớ đến tôi, cái anh chàng hay cười nói và tận tình với họ trước đây.

Vẫn thế, khi quay lại, vẫn bánh trái làm quà cho trẻ nhỏ, vẫn nụ cười chào hỏi người dân, khiến những trái tim bỗng gần nhau hơn.

Kỷ niệm là thế, nhưng mãi không quên khi được trở lại nơi đã từng sống, đã từng trãi nghiệm.




Từ trên đỉnh đồi nhìn về phía buôn làng
Chơi đùa với nhau dưới con suối                                           
                                                                                     
"Lên cao nguyên đi em. Chiều như mơ như thực. Hương cà phê thơm ngát. Khói lam chiều mênh mang... Lên cao nguyên với anh. Hòa nhịp chiêng rộn ràng. Nối vòng dài mãi. Đêm rượu cần ngất ngây…" - Với cơn gió mát, hương thơm của nhành lan nở bên bờ suối, khiến tôi cất lên câu hát của một nhạc sỹ xem Cao nguyên là quê hương thứ hai, quê hương tinh thần mình, chính vì thế bài hát luôn mang âm hưởng của bạt ngàn núi rừng.

Xòe tay đón gió chiều
Có lẽ Kan không dám mời gọi các bạn đến với Tây Nguyên, nhưng Kan cũng muốn một lần làm hướng dẫn viên cho các bạn thỏa sức nơi đây, đến với những con thuyền độc mộc, với những suối mát trong, với những ghềnh thác, với những cảm giác YOO khi đứng trên đỉnh đồi, đỉnh núi ngắm nhìn những tầng mây chạy bên sườn núi, cảm nhận những luồng gió mát thổi đến từng đợt, cuốn đi những phiền muộn của cuộc sống.





 
Chèo thuyền độc mộc trên hồ Lăk


Về với bạt ngàn rừng xanh, về với cội nguồn khiến con người ta quên đi cái bon chen của cuộc sống, quên đi cái muộn phiền thường đeo bám hằng ngày. Chỉ còn đọng lại những nụ cười tươi, thân thiện và vòng tay sẵn sàng gắn kết những trái tim
Vượt qua những con suối đá

Một góc nhỏ của con suối




Vắt vẽo trên các cành cây

Lăk, ngày 19/04
Kan