Chủ Nhật, 11 tháng 8, 2013

Đêm và nỗi nhớ

Lại một lần nữa ta đối mặt với đêm, cái im ắng của không gian, cảm giác trống vắng và cần lắm một người tâm sự cùng lại ùa về.

Ta ghét lắm cái cảm giác này, nhưng dường như nó là người bạn chân thành nhất với ta trong đêm. Chỉ cần ta tìm đến với với đêm là nó ùa về, bao vây ta cùng với căn phòng nhỏ bé.


Ta thèm lắm một tiếng đàn ngân, một ly cà phê bên một người bạn, sẵn sàng nghe ta hát, ta nói và ta bình phẩm những điều quanh ta nhưng điều đó dường như khó lắm với ta. Cái màn đêm cô tịch, cái bóng cũng chả thấy đâu thì lấy đâu ai dám ngồi bên ta lúc này?

Đêm, lại một lần nữa ta để ký ức ùa về không chỗ chứa, cứ thế cái mông lung, cái ước ao mà ta chưa làm được đang chà đạp trong lòng ta từng tí. Có những điều mà khiến lòng ta nhói lắm, nhưng chỉ biết là đánh lừa nó để tự an ủi mình.

Ngày trước, khi chỉ là một chú bé trên lưng chú bò ta đã mơ mình sẽ trở thành một tay kị sỹ tài ba, cưỡi chú ngựa đực mạnh mẽ chạy khắp chốn thảo nguyên. Khi ta lớn hơn một tí thì lại mơ ta sẽ trở thành một chú phi công, được thỏa sức trên những chuyến bay khắp thế giới. Rồi ta biết để ý, một cô bé có chiếc răng khểnh học lớp bên cạnh, cứ ra chơi là ta ghé qua lớp cô bé, chỉ ngắm rồi chạy về, không ai hay biết rằng ta nghỉ gì.

Đêm, những lớp sương mù của vùng Tây Nguyên hay thật, cứ đổ về vào giữa lúc khuya, hòa tan vào khí trời, một cảm giác lành lạnh tràn về len vào ô cửa, thấm dần vào da thịt ta, nhắm mắt lại ta ngẫm nghỉ và chợt nhớ về rừng, nhớ cái lạnh thấu xương khi đêm về.

Cánh rừng biên giới còn lắm thú rừng, còn lắm những nguy hiểm rình rập khi về đêm, ấy thế mà ta lại đồng ý đến với nó, chỉ vì đam mê. Ngày đó ta có nhiều hoài bão lắm, ta đam mê những vùng đất lạ, gác lại mọi thứ một bên để vác balo lên đường. Và đó cũng là lúc mà ta phải đứng lặng yên để người yêu rời xa ta, chỉ vì ta ít về, ít dành tình cảm mặt đối mặt, tay cầm tay. Ta chưa một lần nghỉ đến em sẽ rời ta, ta vẫn yêu, ấy thế mà ta vẫn tiếc nối khi để vụt mất hạnh phúc. Có người nói là ta may mắn khi được dừng lại, có là may mắn hay không, ta đâu có biết. Ta đã quay quắt nhớ và tiếc nuối, cũng từ đó ta cũng mất dần niềm tin vào tình yêu.

Đêm, gợi nhớ những ký ức xưa nhiều lắm. Ta nhớ mối tình đầu, chưa một lần trọn chữ yêu mà đã vội xa nhau. Thời gian thường làm phai mòn ký ức nhưng với ta thì không, ký ức càng lúc càng hiện rõ nét, ta hay gặm nhấm những ký ức đó. Có lẽ ta già rồi, vì chỉ có người già mới nhớ rõ ký ức của mình thôi.

Đêm, ta nhớ một người con gái mà ta chưa giáp mặt bao giờ, mỗi lần như thế ta thích im lặng. Đôi khi ta thích trốn chạy, ta không muốn vì ta mà em đánh đổi những điều đang có, ta chỉ muốn em bình an và thỏa lòng. Không gượng ép, không ràng buộc em,...
Đêm, thèm lắm cái cảm giác đứng trên đỉnh đồi để bất chợt bắt gặp những cảnh sao rơi, những lần sao đổi ngôi và mặc kệ những giọt sương phủ đầy trên tóc. Ta nhớ, nhớ lắm cái cảm giác đó

Tây nguyên mùa này đó, cứ như mùa thu của Hà Nội, phố im ắng, gió xào xạc. Thoang thoảng đâu đó mùi của hoa sữa, hoa đồng nội và mùi của thông. Gió thổi cùng với tiếng mưa rơi nhẹ, nghe tiếng lá rơi,...

Phố có biết chăng, người con mà phố kéo về, dính chặt với phố sau những chặng đường gian truân đang rất nhớ rừng, nhớ ký ức của một chặng đường, và nhớ nhiều lắm,...

Thứ Hai, 5 tháng 8, 2013

Đợi

Cát trải dài dưới nắng vàng rực rỡ
Cát mỏng, bỏng chân người chờ đợi
Nơi xa ấy! Có bóng người thương nhớ
Nắng và gió vẫn âm thầm lặng lẽ.




Giữ giùm ai, những kỷ niệm quá khứ
Những ân tình vẫn hằn in bóng
Giữ tình yêu dạt dào như sóng biển
Một tình yêu, trong lòng mãi mong đợi
Gió vẫn thổi, vẫn rì rào con sóng
Vỗ vào bờ như nốt nhạc viết lên,
Như tự nhủ tình yêu là khúc hát
Hát vang lên xóa tan niềm vô vọng.












Vẫn đứng đó, vẫn đang chờ đợi đó
Gió vẫn thổi, vẫn rì rào con sóng
Nắng đã nhạt, cát in hằn chiếc bóng
Cát bỏng chân nhưng lòng chẳng thấy đau.