Thứ Hai, 14 tháng 10, 2013

Tháng mười

Tháng mười!
Khi những cơn mưa đã thấm sâu vào đất, khi những cơn gió bắt đầu lạnh rít cả tâm can thì cũng là lúc mà người ta nhớ đến cội nguồn, nhớ quá khứ, nhớ những điều tốt đẹp nhất mà họ đã có được.


Tháng mười, bồi hồi cảm động bởi những mất mát lớn của đất nước, nhưng hắn lại buồn hơn cho thế hệ mới, một thế hệ mà lợi ích cá nhân được coi trọng quá, sẵn sàng đạp đổ đề thu lợi về mình, thật đáng buồn thay



Tháng mười Cà phê Tây Nguyên vào mùa, đường xá tấp nập, dòng người chạy đua cùng với thời gian, với những tính toán mưu sinh của mình, những tách cà phê được pha vội đánh mất cái vốn có của nó.



Trở lại với Blog, trở lại với những ngôn từ chậm rãi, một lần nữa hắn trãi lòng mình với những tâm tư, những ưu phiền mà hắn trãi qua. Có lẽ dừng lại, không viết blog là điều không thể, blog không phải là một người yêu, không phải là nơi mà mọi thông tin, mọi kết nối được nhanh chóng biết đến nhưng blog lại là nơi mà tiếng nói của chính con tim, của chính bản thân mình được nói ra, được nhẹ nhàng!



Tháng mười, mọi thứ bỗng đến một cách bất ngờ và trôi đi cũng bất ngờ. Mới đó mà đã cuối thu rồi, hắn còn chưa một lần được chạy xe dọc con đường đầy lá rơi, chưa một lần mặc kệ gió thổi bay đi mọi thứ khi đứng trên triền đồi. Chắc là xa lắm rồi những miền bình an đó, trong hắn bây giờ đầy những phiền muộn của cuộc sống mang lại. Thất bại này chồng chất lên thất bại khác, và dường như mọi thứ đang quay lưng lại với hắn, những lúc này hắn lại nhớ đến thời gian này của năm trước, bỗng dưng mọi thứ được ấm áp hẳn lên.




Tháng mười với những lời hứa chưa thực hiện, nợ chị gái một bài hát, nợ bạn một lời xin lỗi và nợ một cái hẹn với chính bản thân hắn,... Rồi bỗng dưng những vần thơ vô tình đọc được từ FB của người bạn, hắn cảm thấy bồi hồi

...
Tháng mười rồi, đêm có còn là đêm?
Cơn mưa đi qua, vội dậy chong đèn lục từng ngăn kí ức
Con dế trở mình rơi nghiêng tiếng nấc
Bờ cỏ mềm nước mắt ướt như sương,
...

Ai đó đã nói, dừng lại một điều gì đó là để bắt đầu một điều mới tốt hơn nhưng hình như dừng lại với hắn lại mang đến mọi thứ khác tồi tệ hơn,...dừng lại không có nghĩa là bỏ đi, không có nghĩa là quên đi hoàn toàn, mà trái lại với điều đó, quan tâm âm thầm hơn, suy nghĩ về điều đó sâu sắc hơn.


Đêm tháng mười dài lắm, hắn sẽ mơ về một nơi nào đó bình yên lắm, xa lắm mà hắn sẽ đến, để quên đi những cái hiện thực đứng trước mắt hắn, quên đi những cái quyết định mang đến những hậu quả sai lầm,...để rồi hắn lấy lại sức để bước tiếp, vững tin và tương lại và dám đối mặt với thực tế.


Kan!


6 nhận xét:

  1. Chào mừng Kan đã trở lại với ngôi nhà này.
    Tháng 10 với mình cũng quá nhiều cảm xúc Kan à, có những cảm xúc không thể thốt nên lời. Tạm off blog chắc cũng có lí do chi đó đặc biệt, nhưng mà quay về là vui rồi.
    Chiều bình yên nhé người Tây Nguyên!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Trở lại nhưng dường như đã đánh mất điều gì đó tại nơi này rồi, bài viết của mìn không còn hay như trước nữa! Híc

      Xóa
  2. Cho chị xin ít cafe Ban Mê... :D

    Dù có thế nào cũng sẽ vượt qua được. Cố lên nhóc!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hi chị!
      Mấy hôm nay em làm thêm buổi tối nên k có nhiều thời gian lắm!
      Em sẽ cố gắng vượt qua.
      Chị cũng cố gắng giữ gìn sức khoẻ nhé
      Em mơ có một ngày nào đó thăm Hà Nội và thăm chị!

      Xóa
  3. Không khí tháng 10 làm xáo trộn những kí ức cũ. Miệt mài lục lọi trong tâm trí ta những thứ ta đã không còn nhớ rõ... Cả cái mùi tháng 10 cũng khiến ta thảng thốt vì mọi thứ dường như thay đổi quá nhiều.
    Cảm xúc không thể nói mất là mất Kan ạ.
    Một ngày nào đó sẽ lại như xưa và hơn xưa :)
    Chào mừng Kan quay lại nhé ! Khi nào đó cho Kan mượn đôi vai gầy gò của Miss đấy ! hiihi

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Oh! có nên cảm ơn trước không đây? Hì
      Tháng 10, cảm xúc khiến Kan muốn viết nữa
      Chắc chắn là thế
      Ngày an lành nhé

      Xóa

Cảm ơn bạn đã dành thời gian quan tâm đến bài viết