Thứ Tư, 27 tháng 11, 2013

Tháng 11

Tháng 11 đã sắp tàn, sắp tiễn đưa mùa thu đi, những cơn mưa nhẹ đến để xoa dịu những nỗi đau của cuộc đời.

Anh và em, cả 2 đều chạy theo những mục đích của riêng mình, bỗng thấy cuộc đời sao mệt nhoài, sao nặng nề trên đôi vai, khi nhận ra cả hai cần nhau là lúc đã quá xa nhau.

Chỉ một điều gì đó trách móc hay hờn dỗi từ anh là sẽ khiến em đau thêm, tổn thương thêm trong tâm hồn đã quá nhiều nỗi đau mà em chịu đựng. Anh biết điều đó chứ, nhưng nếu không giữ em lại cho anh thì cả đời anh sẽ hối tiếc, khôn ai yêu như em, không ai làm tâm hồn anh âm ỉ những nỗi nhớ, những nỗi đau và hạnh phúc như em cả.

Có lẽ, chỉ khi dừng lại và khi sắp đánh mất thì ta mới hiểu được điều gì quý nhất, điều gì đáng trân trọng nhất. Anh đã có những lời hứa mà chưa bao giờ làm được, điều đó có khiến em vui không? Em tổn thương nhiều rồi, anh không dám nói nữa.

Tháng 11 về rồi đi mà chính anh không kịp nhận ra. Lang thang từ những con đường vắng, những ngọn đồi cao, những cánh đồng cỏ bát ngát chỉ để tìm kiếm một điều gì đó tương đồng trong anh, nhưng anh bổng cảm thấy cô đơn. Mùa này tây nguyên đẹp lắm, dường như thiên nhiên rất ưu ái cho nơi đây khi mà thời tiết lành lạnh, cơn gió và những cụm hoa quỳ nỡ rộ, đẹp lắm em à!

Có bao giờ em yêu hoa dã quỳ nơi anh không? Như anh đó, thích lắm những cánh đồng bát ngát, những cảnh vật có nhiều văn hoá bí ẩn nơi em sống. Anh ao ước đến đó một lần, nhưng anh chưa làm được!

Cả ngày hôm nay mưa về, chắc là cơn mưa cuối của mùa thu rồi, cái cảm giác lạnh chạy dọc theo xương sống, lan toả đến từng đầu ngón tay. Anh bổng thèm cảm giác được cùng em lang thang ở khắp con phố nướng, nơi có những món nướng đổ về từ khắp miền, tận hưởng cái cảm giác ấm áp và những món ăn nhiều vị.

Cũng đâu đó tin tức từ vùng phương bắc đã đón cái lạnh của mùa đông rồi, chắc có lẽ thế nơi anh sẽ ngập tràn cái lạnh nhè nhẹ của đông. Thế đó, một năm nữa sắp hết, anh chuẩn bị cho những ngày tháng bận rộn của cuối năm, anh muốn từ bỏ nó, để chạy một mạch dài trốn đi những ngày tháng này, anh thấy mình yếu đuối.

Đã qua nhiêu mùa trăng, qua bao nhiều mùa gió, đã có rất nhiều lá rụng trên con phố đó nhưng anh cứ mãi dậm chân tại nơi đây? Có lẽ thế, vùng đất này níu chặt anh lắm, anh đã đi rồi đó, vậy mà quay lại với nó sau những ngày tràn đầy tổn thương.

Tây nguyên, loài hoa dã quỳ nở báo hiệu cho mùa khô đến, cái mùa mà vùng đất này có những chuyển biến nhiều nhất, bắt đầu từ những cái lạnh cuối đông và kết thúc là giữa mùa hạ của những vùng đất khác. Chỉ mùa khô và mùa mưa nhưng không hẵn là thế, cả 4 mùa ghé thăm rõ rệt lắm, chỉ có anh, chẳng bao giờ rõ rệt ở trong tim.

Vậy đó, tháng 11 của anh, đến rồi đi chỉ kịp chào vội vã

Thứ Ba, 26 tháng 11, 2013

Chuyện

Anh muốn kể em nghe
Chuyện tình yêu của biển
Nơi con sóng dạt bờ
Chỉ chờ con thuyền nhỏ

Anh sẽ kể em nghe
Chuyện tình yêu ngày đó
Sóng bạc đầu thương nhớ
Vì để thuyền đi xa

Anh sẽ còn kể nữa
Chuyện cơn gió chiều qua
Mang mùa đông lạnh buốt
Đã ghé về thăm anh

Uh, sóng bạc đầu vì nhớ
Anh âm thầm nhớ thương
Sóng và anh là bạn
Thường hay kể chuyện tình

Chuyện một người chờ đợi
Chuyện con sóng và thuyền
Em và anh cũng thế
Một chuyện tình dở dang

Thứ Tư, 6 tháng 11, 2013

Nồi cháo

3:00 Am
Đồng hồ báo thức reo lên inh ỏi
- Ba mi dậy đi! Nhúm bếp rồi bắc nước dồi bột đi. Giọng đặc người miền trung của mẹ tôi, thỏ thẻ khi còn ngái ngủ.
- U, ớ ớ,...... Uh. Bên kia giường, ba tôi tỉnh với tiếng ừh khe khẽ, còn ngái ngủ.


Cứ như vậy, hơn 14 năm trôi qua, ba má tôi sống với nghề nấu cháo bánh canh, kiếm được đồng ra, đồng vào để nuôi cho đàn con đông đúc, học hành đến nơi, đến chốn.

Bật dậy, với một tư thế dứt khoát, ba tôi đã thoát khỏi cái ràng buộc ấm áp của chiếc chăn dày cộm của mùa đông. Bước xiêu vẹo, vì vẫn chưa hoàn toàn tỉnh ngủ.
3:00 sáng, thời gian mà phần lớn con người trên thế giới này vẫn còn ngủ say, với những giấc mơ ngọt ngào nhất thì ba tôi đã phải bắt đầu với công việc của mình.
(ảnh chỉ minh họa)
Một lúc sau, với những thủ thuật dày dạn kinh nghiệm, cái bếp đã bùng lửa lên, cháy một cách mạnh nhất. Nếu đó là tôi, thì chắc chắn phải mất cả 30 phút để loay hoay ấy chứ, với lại trời lạnh nữa, có lẽ mất nhiều thời gian hơn. Nhanh như cắt, nồi nước đầy ắp được đặt lên bếp lửa, bột được nhồi thành những cục tròn to, được luộc sơ qua trước khi nhồi, để lấy độ dẻo của nó.

Tôi xin giới thiệu qua cách chuẩn bị và chế biến thành một nồi cháo bánh canh ngon nhé!
+ Trưa hôm trước, gạo được đong kỹ, đem ngâm nước
+ Chiều, xay cho nhuyễn với nước, sau đó treo lên giá, để nước chảy ra dần cho
bột khô.
+ Thời gian bắt đầu nấu cháo cũng là lúc sau khi bố tôi dậy, 3: 30 phút sáng. Nước sôi, các tảng bột sau khi khô nước được vo lại thành khối lớn, thường thì 4 khối hoặc 2 khối, tuỳ theo khối lượng nhiều hay ít. Đưa vào nồi luộc sơ qua. Bột chín lớp bên ngoài, được đưa xuống xé ra và nhồi.
+ Giai đoạn nhồi bột và cắt bột được Mẹ tôi cho biết là rất quan trọng. Bột sau khi được luộc sơ qua, lớp ngoài của khối bột chín, lớp trong vẫn còn bột sống nên trộn lẫn và nhồi. Ba tôi cho nó vào một cái cối và bắt đầu giã, giã càng nhuyễn càng tốt, càng dẻo thì các cọng bột càng ngon. Bột nhuyễn được đưa ra và mẹ tôi nhồi sơ qua, sau đó ra thành từng viên và tán ra từng miếng dẹp lại (như người ta làm bánh tiêu). Khâu cuối cùng là cắt thành từng cọng. Với những người gà mờ như tôi thì chắc chắn không thể nào làm được, chỉ có những đôi tay dày dạn kinh nghiệm như Mẹ tôi mới được.
+ Một nồi nước được chuẩn bị trước, đun sôi. Sau khi sôi, được nêm các loại gia vị và tất nhiên không thể thiếu thành phần quan trọng đó là sườn heo. Loại thịt vừa có xương vừa có thịt nạc. Nước cốt của nó rất ngọt, thơm nữa.
+ Nước sôi, các cọng bột được chia ra nhiều lần và đổ vào nồi, cứ một lần đổ vào là đợi nước sôi lên lại và đổ tiếp các giã bột khác. Tùy theo lượng bột mà mình muốn nấu, mỗi lần như vậy là phải lấy đũa khuấy đều. Mẹ tôi bảo phải làm như vậy để các cọng bột không dính lại với nhau, nó phải rời rạc, như thế nồi cháo mới ngon.
+ Cháo chín cũng là lúc mà gia vị được nếm lại, cho thêm trứng cút, một chút ớt, nước màu (được thắng dầu) or là bột cari, hành, tỏi, nước mắm,...

5: 15 Am
Tiếng gà gáy bắt đầu rộ lên khắp nơi, tiếng chân người đi chợ mỗi lúc một nhiều cũng là lúc mà ba má tôi hoàn thành công việc của mình.

Làng tôi, với những nông trường bạt ngàn cà phê, của những người con khắp xứ của tổ quốc quy tụ về đây, cùng nhau đùm bọc xây dựng kinh tế, hạnh phúc gia đình. Những con người chân chất thôn quê. Có giọng đặc xứ Bắc kỳ, có người khi cất tiếng nói là "Mô, tê, răng, rứa,.." của miền trung yêu dấu. Nhưng cũng có những người con của tổ quốc vùng đất mũi Cà mau. Ấy thế không phải mọi thứ đều rời rạc với nhau mà là tình người, tình làng xóm được trọn nghĩa. Ai cũng xem đây là quê hương thứ hai của mình.

Tôi lớn lên giữa hai đôi tay mà dòng đời bươn chãi của họ dựng nên. Ba tôi, má tôi đều là những người con của cái eo đất nước. Quảng trị là quê hương mà ba, má tôi không quên được, đi đâu cũng đặc rệt giọng nói của người xứ này. Đôi khi người khác còn không hiểu được hết những ý họ nói.

Ba tôi, khá vô tư, nhưng rất kỹ lưỡng. Nhưng công việc của ông làm chắc chắn, không chê vào đâu được. Ông thường dạy tôi với những kinh nghiệm trong cuộc sống, cách tiết kiệm và cách đối nhân xử thế. Cũng chính những điều dạy khuyên đó mà tôi được lớn lên. Được nhận ra ý nghĩa của cuộc sống, và sâu sắc.
Mẹ tôi, lớn lên với những làn đạn bay, với những tấn bom dội xuống ven nhà, dưới hầm sâu mẹ tôi tập đánh vần những con chữ cái đầu đời. Bà ngoại rất giỏi nấu nướng, chắc thế mà những món gì mẹ tôi cũng làm được. Gia vị nếm rất đặc biệt, cái hương vị cay cay, ngòn ngọt thấm sâu vào lưỡi của người ăn. Cũng gánh hàng rong, cũng đôi ba cái đĩa, nào là bánh đúc, bánh bèo, bánh bột lọc,... được nhào nặn từ chính đôi tay của mẹ tôi từ khi còn nhỏ.
5: 30 Am
Đôi gánh được chuẩn bị sẵn sàng, một bên là những thứ song hành cùng nồi cháo. Hành, ớt, nước mắm, những cái đọi được úp lại ngay ngắn (Mạ của tui hay gọi bát, chén là cái đọi). Một bên là nồi cháo lớn, được đưa xuống, bắc trên cái bếp than hồng. Đảm bảo được độ nóng của cháo cho đến những chén cuối cùng.
Thoắt một cái, dáng mẹ tôi đã ra ngoài ngõ, nhìn theo với dáng đó tôi thấy lòng mình nặng lại, tuổi già sức yếu, mẹ tôi vẫn phải mang nặng trên vại của mình.

(Ảnh minh họa)
Có lần, tôi đã xin mẹ thử đôi gánh ấy, bên nặng bên không dáng tôi lảo đảo, vài ba bước đi tôi vội đặt xuống. Thở phù một cái, nặng khiếp! răng mạ gánh được rứa? Má tôi cười, quen rồi nên nhẹ tênh. Cái cười đó, làm tôi phục mẹ tôi lắm.
Chợ sáng, cách nhà tôi khoảng 1km, đông đúc, rộn ràng. Chổ của mẹ tôi là nơi thoáng, mát, khá sạch sẽ. Khách của mẹ tôi đủ thành phần, lớn tuổi có, trẻ con có, thanh niên cũng không thiếu. Bởi cách nấu, cách nếm gia vị có một không hai mẹ tôi nổi tiếng khắp vùng. Ai cũng thích ăn. Giá rẽ, sạch sẽ và chất lượng, chỉ với 3000đ/tô bạn sẽ no nê
- Loáng khoảng 30p nồi cháo hết sạch. Có người đến chậm, tiếc hùi hụi, mấy đứa trẻ mà không kịp mua chỉ biết ngồi khóc, bắt đền ba má của nó.

Thế đấy, một đời sống không mưu mô, không tính toán nặng nề mà ba tôi, mẹ tôi đã nuôi lớn lên những đứa con thành đạt, thành tài cho đất nước và cho một thế hệ mới. Đời họ đã khổ, nên họ không muốn những người con của mình phải lận đận không vượt qua được vòng luẩn quẩn của cái nghèo. Họ hy sinh tương lai, chấp nhận cái khổ cực của cuộc sống.





P/s: Các bạn, khi KAN viết đến đây, hy vọng rằng các bạn đã đọc kỹ hết những dòng trên. Những ai đã có một cuộc sống tốt hãy cố gắng giữ gìn nó, những người quá vô tư hãy tập cho bản thân có kỷ luật. Sống cho những người xung quanh mình nữa nhé, đừng quá ích kỷ và phung
phí. Hạnh phúc nhé!