Thứ Tư, 27 tháng 11, 2013

Tháng 11

Tháng 11 đã sắp tàn, sắp tiễn đưa mùa thu đi, những cơn mưa nhẹ đến để xoa dịu những nỗi đau của cuộc đời.

Anh và em, cả 2 đều chạy theo những mục đích của riêng mình, bỗng thấy cuộc đời sao mệt nhoài, sao nặng nề trên đôi vai, khi nhận ra cả hai cần nhau là lúc đã quá xa nhau.

Chỉ một điều gì đó trách móc hay hờn dỗi từ anh là sẽ khiến em đau thêm, tổn thương thêm trong tâm hồn đã quá nhiều nỗi đau mà em chịu đựng. Anh biết điều đó chứ, nhưng nếu không giữ em lại cho anh thì cả đời anh sẽ hối tiếc, khôn ai yêu như em, không ai làm tâm hồn anh âm ỉ những nỗi nhớ, những nỗi đau và hạnh phúc như em cả.

Có lẽ, chỉ khi dừng lại và khi sắp đánh mất thì ta mới hiểu được điều gì quý nhất, điều gì đáng trân trọng nhất. Anh đã có những lời hứa mà chưa bao giờ làm được, điều đó có khiến em vui không? Em tổn thương nhiều rồi, anh không dám nói nữa.

Tháng 11 về rồi đi mà chính anh không kịp nhận ra. Lang thang từ những con đường vắng, những ngọn đồi cao, những cánh đồng cỏ bát ngát chỉ để tìm kiếm một điều gì đó tương đồng trong anh, nhưng anh bổng cảm thấy cô đơn. Mùa này tây nguyên đẹp lắm, dường như thiên nhiên rất ưu ái cho nơi đây khi mà thời tiết lành lạnh, cơn gió và những cụm hoa quỳ nỡ rộ, đẹp lắm em à!

Có bao giờ em yêu hoa dã quỳ nơi anh không? Như anh đó, thích lắm những cánh đồng bát ngát, những cảnh vật có nhiều văn hoá bí ẩn nơi em sống. Anh ao ước đến đó một lần, nhưng anh chưa làm được!

Cả ngày hôm nay mưa về, chắc là cơn mưa cuối của mùa thu rồi, cái cảm giác lạnh chạy dọc theo xương sống, lan toả đến từng đầu ngón tay. Anh bổng thèm cảm giác được cùng em lang thang ở khắp con phố nướng, nơi có những món nướng đổ về từ khắp miền, tận hưởng cái cảm giác ấm áp và những món ăn nhiều vị.

Cũng đâu đó tin tức từ vùng phương bắc đã đón cái lạnh của mùa đông rồi, chắc có lẽ thế nơi anh sẽ ngập tràn cái lạnh nhè nhẹ của đông. Thế đó, một năm nữa sắp hết, anh chuẩn bị cho những ngày tháng bận rộn của cuối năm, anh muốn từ bỏ nó, để chạy một mạch dài trốn đi những ngày tháng này, anh thấy mình yếu đuối.

Đã qua nhiêu mùa trăng, qua bao nhiều mùa gió, đã có rất nhiều lá rụng trên con phố đó nhưng anh cứ mãi dậm chân tại nơi đây? Có lẽ thế, vùng đất này níu chặt anh lắm, anh đã đi rồi đó, vậy mà quay lại với nó sau những ngày tràn đầy tổn thương.

Tây nguyên, loài hoa dã quỳ nở báo hiệu cho mùa khô đến, cái mùa mà vùng đất này có những chuyển biến nhiều nhất, bắt đầu từ những cái lạnh cuối đông và kết thúc là giữa mùa hạ của những vùng đất khác. Chỉ mùa khô và mùa mưa nhưng không hẵn là thế, cả 4 mùa ghé thăm rõ rệt lắm, chỉ có anh, chẳng bao giờ rõ rệt ở trong tim.

Vậy đó, tháng 11 của anh, đến rồi đi chỉ kịp chào vội vã

21 nhận xét:

  1. Cảm xúc cuối tháng 11 thật chông chênh nhỉ? Có vẻ Kan lạnh hơn rồi đó... Nhớ giữ ấm nhé!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chông chênh thật!
      Có điều gì đó cứ vây quanh mình, híc không viết không được!
      Bắt đầu lạnh rồi, chắc cần phải giữ ấm nhiều hơn trước! Hì

      Xóa
  2. Em đoán cô ấy cũng yêu tha thiết mùa Dã Quỳ, yêu vùng đất huyền thoại vì 1 lẽ nơi đó có 1 người...anh ạ!
    Cô ấy chắc cũng đã từng muốn đến, chắc chắn đến để bị chối từ...Ai cũng thế cả, chỉ đến khi mất đi mới nhận ra điều gì đáng quý để rồi muộn, để rồi tiếc nuối...
    Cô ấy chắc đã hy vọng và mộng mơ nhiều hơn những gì anh có thể tưởng tượng ra nên mới phải tổn thương nhiều như thế...Có những điều kể ra chỉ càng thêm đau....nên nhiều khi dừng lại và im lặng chính là phương án người ta hay chọn :)
    Bình yên nhé nơi cao nguyên lộng gió, chút lạnh của mùa về! Anh HAN (anh còn nhớ tại sao ko? :) ) làm em mộng mơ rồi, thèm 1 sớm Tây Nguyên thật. Lúc đấy làm hướng dẫn viên cho em nhá! :X

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ha ha...cô bé này, em cứ lên TN đi, có người đang sẵn lòng làm hướng dẫn viên kìa!

      Xóa
    2. Um! đồng ý với HTL
      Em cứ lên nếu em thích!
      Còn ai đó muốn lên để chối từ điều gì đó thì a k đón đâu!
      Đã đến TN thì có muốn chối từ cũng khó!
      Em cứ trãi nghiệm ở đây nếu thích, anh chỉ sợ là đến rồi không về được nữa!
      "cái mảnh đất này có lực hút mạnh lắm, giữ chặt ng ta lắm đó"

      Xóa
    3. Nếu như TN quyến rũ đầy sức hút như vậy một lần đến thì sẽ còn quay lại, còn không về được nữa thì em không chắc :-p

      Xóa
    4. Nó chỉ quyến rũ cho những ai yêu nó thôi em!

      Xóa
  3. Bây giờ Miền Trung đang rết quá Kan ơi !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Miền Trung! Mấy lần Kan đến mà nói thật là k muốn về!
      Quê ở đó mà! ^^

      Xóa
    2. Quê hương là chùm khế ngọt mà sao ko muốn về vậy Kan?

      Xóa
    3. Úi! k phải vậy! ý Kan nói là đến đó là k muốn về lại Tây Nguyên đó mà! ^^

      Xóa
  4. Tôi đếm tuổi mình bằng những tháng năm qua
    Tiếng chuông đồng hồ vỡ vụn trên gác xép
    Bằng những chuyện chẳng thành thơ năm nào tôi cũng viết
    Cho người ấy, cho tôi.

    Hoa Tây Nguyên đẹp Kan nhỉ? :)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. ^^ Hoa đẹp lắm!
      Khi nào Nắng có dịp lạc vào đây thì alo anh nhé

      Xóa
  5. Bày cho Nip mần seo chèn cí hình zô bên cạnh bài viết nhé KAN

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. khi chèn hình vào Líp kích vào cái hình và chọn canh lề phải hay trái hay giữa là nó thành vậy đó! ^^

      Xóa
  6. Tháng 12 qua thăm tháng 11 đây ! :)
    Hoa đẹp ! Miss thích ngắm hoa chứ...sở hữu 1 chậu thì NO ! Nó sẽ bị bỏ rơi vì Miss là người hay quên hay lười để ý đến mọi thứ xung quanh cực kỳ .
    Ngoài công việc, Miss chỉ quan tâm 3 vấn đề : Ăn, giờ đi ngủ và sắp xếp ngày rảnh đi Chùa hay Trà quán!
    Ngày an lành Kan ơi

    Trả lờiXóa
  7. Có đón chị ở Tây Nguyên không nhóc? :D

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Dạ! Nếu chị đến. Em sẵn sàng đón chị ngay! Hì hì

      Xóa
    2. Ngéo tay rồi đó nha. Chị sẽ đến! Hứa! :D

      Xóa
    3. ^^ Hì! Nhớ gọi em nhé

      Xóa

Cảm ơn bạn đã dành thời gian quan tâm đến bài viết