Chủ Nhật, 15 tháng 12, 2013

Giáng Sinh

Anh đang lâng lâng những nốt nhạc giáng sinh, với anh âm nhạc là niềm đam mê không thể cưỡng lại được, nó đã ngấm sâu vào máu, khi nghe anh cảm nhận được những nốt nhạc thì tâm hồn anh dường như đang bay bỗng, mọi thứ dường như không còn vướng bận nữa. Đó là con người anh, có thể anh đã có người yêu, nó là âm nhạc, nó khiến anh quên hết mọi thứ, có khi quên cả em!

Giáng sinh về rồi, lúc nào cũng thế những nốt nhạc của thánh ca là những nốt nhạc hợp lại một cách tinh tế nhất, khi ngân lên, sự du dương cổ kính đó khiến cho người nghe có nhiều cảm xúc, người thì hoài niệm, người thì hân hoan, người thì nhẹ bổng và có người quên đi tất cả những nặng nề lo toan.

Giáng sinh, sự ra đời của Chúa Giê xu đã thay đổi lịch sử của loài người và hơn thế nữa đó là ý nghĩa của giáng sinh. Giáng sinh là cơ hội để đưa con người gần nhau hơn, thể hiện những nốt nhạc yêu thương của mình, dành tặng cho người thân của mình, bạn bè của mình những món quà đẹp nhất.

Với Anh, thì Giáng sinh là lúc mà cả nhà đoàn tụ, bạn bè thân thiết tìm đến với bữa tiệc nhỏ ngoài trời với những món nướng, món xào và những chiếc bánh được làm từ nhiều người là ý nghĩa nhất. Lúc đó ai cũng cười nói, chia sẽ những cảm xúc của mình hòa lẫn với tiết trời se lạnh và những tiếng hát của bạn bè cất lên cùng với tiếng đàn piano hay gitar.

Giáng sinh đến cũng là lúc mà mùa cà phê hết, tạm gác những ngày bận rộn cuối năm để đón ngày ý nghĩa nhất!

Giáng sinh không phải là dong xe chạy ngoài đường, lê la quán này đến quán khác mà giáng sinh là cùng gia đình lắng nghe những bản nhạc, cùng bạn bè đến nhà thờ để hòa những bản thánh ca cổ điển. Cho dù bạn không tin vào sự hiện diện của Chúa Trời thì bạn vẫn biết là có một ngày giáng sinh đang hiện diện, hãy làm đúng nghĩa của ngày đó nếu thật sự quan tâm.

Chúc cả nhà có một mùa giáng sinh an lành, ấm áp

Thứ Năm, 5 tháng 12, 2013

Chênh vênh

Chiều nay, ta chạy xe dọc con đường Dã quỳ nở rộ, cái lạnh tràn về khắp vùng đất này rồi. Những đóa quỳ nở đã sắp tàn, không như những đóa hoa khác cao quý, Quỳ có một vẻ đẹp giản dị, mọc thành cụm với nhau, kết với nhau để tạo nên khoảng không đẹp, bình yên và nhẹ nhàng. Có lẽ Quỳ biết mùa thu đi, nhường lại cái lạnh lẽo cho đông đến, chắc thế nên cái màu vàng nhẹ của Quỳ như tiễn đưa thu đi trong sự bình lặng. Và cũng chính vì những điều đó mà ta cảm thấy yêu vùng đất này một cách lạ kỳ.

Ta, người con trai có nhiều sóng gió, có nhiều thất bại và chưa từng được một lần yêu trọn vẹn. Đã có nhiều người con gái đến và yêu ta một cách ngọt ngào, một cách cay đắng, và rồi trách móc nhưng rồi cũng không ai ở lại với ta cả. Mọi thứ chỉ là nữa vời, cũng có những hối tiếc khi yêu nhau chưa làm được, và cũng có những hối hận khi quyết định rời xa. Những lời hứa để rồi chờ đợi hay những cái hẹn mong muốn có được hạnh phúc cứ thế đối với ta xa vời quá, ta không hờn, không oán trách một ai cả.

Tình yêu mà, nó xuất phát từ những điểm đơn giản nhất, cũng như ươm mầm thôi, cũng cần sự vun xới, chăm sóc nuôi dưỡng từ cả hai thì mới lớn lên được. Nếu ai cũng cho rằng mình đang yêu đúng và người còn lại sai thì chắc chắn cả hai đều đi lệch hướng, bởi thế ta chẳng bao giờ yêu được một ai ở xa cả, vì không ai hiểu ta.

Ta sinh ra trong một gia đình nghèo khó, ta rèn luyện bản thân, lúc ta thành tài thì cả nhà ta cũng trả nhiều món nợ đắt. Ta tốt nghiệp, thì món nợ đó do ta đảm nhận, ta phải trả nợ. Chỉ thế thôi, đơn giản vậy nhưng ta không thể lơ là, ta không yêu xa, ta thất hứa bởi vì ta không đủ điều kiện để thực hiện những điều đó.

Đúng là ta cầu toàn thật, ta sợ một ai đó tổn thương vì ta hay chính ta sợ trải nghiệm đó khi phải đưa ra một quyết định.

Mùa đông về, cái cảm giác chồng chềnh hòa lẫn với cái lạnh của cơn gió khô khốc ùa về trong tấm lòng trống trãi của ta, lại một lần nữa ta cảm thấy mình bất lực, cảm thấy mình thật sự cô đơn.

Ta nhớ, ta ghen tỵ, ta suýt nữa bật khóc khi thèm một lần hẹn hò với một người con gái hiểu và yêu ta dường nào. Nhưng ta tìm đâu, mọi thứ là xa xỉ với ta, ta chỉ như loài hoa quỳ dại, mọc ven đường và tự lấy những điều mà Thượng Đế phú cho mình để làm vui cho đời.

Thôi, ta cứ nên sống thật với bản thân mình thôi, đừng quá mơ ước những điều không tưởng nữa, ta tin đến một ngày nào đó sẽ có người đến cùng ta vun vén, cùng ta sưởi ấm và cùng ta đi hết đoạn đường còn lại.

Ta là người thường mang câu hát chúc phúc cho những cặp tình nhân kết duyên, những lời ru nhẹ nhàng hay là lời kết ước mà ta cất lên thay cho họ, khi họ đang chìm đắm trong hạnh phúc.Cũng như những khóm dã quỳ, nở vàng rụm để tiễn mùa thu đi, để thay lời tạm biệt của thu. Kết thúc một mùa, chào đón một mùa mới, kết thúc một chặng đường mở ra một chặng đường mới.

Nhắm mắt và hít một hơi dài để tận hưởng mùi hương thoảng thoảng của chốn đồng nội, ta thấy mình nhẹ nhàng. Có lẽ thế, với ta tình yêu không trọn vẹn, công việc không thuận lợi nhưng ta có điều khác, ta có một tâm hồn mà không ai có được, ta sở hữu một thứ tình cảm nồng nàn mà mấy ai đủ can đảm nhận lấy. Đã có người bảo ta quá hoàn hảo để họ yêu, điều đó làm ta buồn nhưng ta cũng mỉm cười vì sẽ có người cần ta.

Chiều về trên vùng đất đất đỏ này là hình ảnh màu xanh hòa lẫn với những tia nắng nhẹ của chiều. Những cơn mưa phùn làm cho nắng bị khuất, đâu đó có tiếng hót của những chú chim rừng lạc bầy, tiếng gọi nhau về tổ ấm, tiếng bập bùng chuẩn bị lửa trại của trai làng.

Về thôi, cái ấm của bếp lửa, mùi thơm của nếp nướng và tiếng gọi của gia đình đã đủ sưởi ấm lòng ta.



 

Thứ Hai, 2 tháng 12, 2013

Có cần nữa không?

Ta không cần gì nữa
Khi mùa đến rồi đi
Ta có cần gì không?
Khi mưa đến bất chợt

Khi cuộc sống quanh ta
Là dòng đời xô đẩy
Ta có còn gì không?
Tình yêu là xa xỉ

Đến rồi đi bất chợt
Niềm tin và cảm xúc
Ta chẳng làm được gì
Ta chờ đợi điều chi?

Khi vắng lạng đời ta?
Không một lời chia sẽ
Chỉ âm thầm chịu đựng
Ta có cần gì không?

Ta muốn nghe, muốn thấy
Chưa bao giờ được chạm
Hai ta đều như thế
Vậy có cần nữa không?

Gió cứ thế mà đến
Nắng cứ thế mà đi
Mùa đến không lời nói
Mùa đi không từ biệt

Ta xót xa quá khứ
Nhưng ta sống hiện tại
Ta hoài niệm để sầu
Nhưng ta bước vì tin
...