Thứ Ba, 28 tháng 1, 2014

Lời cuối năm



Một năm nữa lại qua rồi, đó chỉ là cái chu kì của thời gian, cái quay vòng của thì tiết của đất trời, đó là sự ra đi, trở lại của xuân - hạ - thu - đông, mang đến nhiều điều kỳ thú cho con người. Thời gian là thứ quý giá nhất của con người, ai cũng có quỹ thời gian bằng nhau, không hơn không kém một giây nhưng không hẵn ai cũng biết cách sự dụng thời gian một cách đầy đủ, trọn vẹn nhất


Xuân có thể đến và có thể đi nhưng cơ hội cuộc sống đến mỗi lúc một khác, trãi nghiệm hay là sự tương phùng của cố nhân chỉ là một khoảng khắc mà thôi, gặp nhau một lần có thể từ biệt mãi mãi, giận nhau một vấn đề nhưng mãi mãi bị đổ vỡ, mãi mãi rạn nứt.


Ngẫm lại một chặng đường đi qua của một năm, thật không dễ dàng gì để nói hai từ thành công cả, nhưng ta vẫn thầm cảm ơn những biến động đó để cho ta ngày càng lớn hơn, càng trường thành hơn. Ta càng thấu hiểu hơn về ranh giới của cái giới hạn chịu đựng, hay sự thành công, cái thất bại thì ta càng thấu hiểu hơn những trò ma thuật của xã hội, ta nhận thấy một điều nếu không có đức tin, ta chả là gì cả!


Ngẫm sâu vào câu nói "Nếu một lúc trên chặng đường bạn đang đi có quá nhiều sóng gió, có quá nhiều thất bại và bạn chán nản thì hãy nhớ lại mục đích, nghị lực và mục tiêu ban đầu mà bạn đặt ra khi dấn thân vào". Điều mà khiến ta bắt đầu nhiều lắm, lúc đó ta đã vẽ ra nhiều những ước mơ, vẽ ra nhiều con đường thành công, nhưng mà ta có tính hết được những rủi ro đâu chứ, song song với chặng đường của ta cũng có những mũi tên khác bắn đi, lao song song với ta, nhanh hơn ta và táo bạo hơn ta, ta thất bại là lẽ đương nhiên. Nhưng ta tin chắc, không gì thành công mà thiếu đi dấu chân đẫm máu. Cố lên, không có gì là không được, Chúa luôn ở cùng trên mọi chặng đường!



Một năm, ta trãi nhiều cung bậc của cảm xúc, những cái cảm giác mới gặp, cảm giác cũ quay về, cái cảm giác lặp lại mỗi khi ta gặp bất trắc. Ta cũng đánh mất nhiều lắm, người bạn tinh thần, công việc ta yêu thích, ước mơ một ngôi nhà nhỏ,...nhiều lắm ta mất nhiều lắm. Đổi lại, ta nhận được khá nhiều cái cay đắng của những việc ta trãi qua, ta thầm cảm ơn những điều đó, bởi ta đã từng là người như thế trước đây vài năm trước mà, đã từng biến nó thành sức mạnh để vượt qua, cũng phải như thế thì ta mới thấu hiểu được những chặng đường của ta đi là muôn màu.


Một điều mà khiến ta mãi băn khoăn đó là có nên tiếp tục sống với cách dành cho người khác niềm tin của mình không, hay ta nên phòng thủ, nên nữa vời nhưng bao người đã làm? Ta thấy cái xã hội này có quá nhiều điều trái ngược, kẻ sống nữa vời, thủ đoạn hay bạc bẽo lại cứ thế mà thành công, còn cái thật cứ thế mà thua thiệt. Chắc, muốn vươn lên, muốn thành công ta cần phải thủ đoạn hơn, phải bạc bẻo hơn mới được. (Ta không làm được)


Ta tiếp tục hành trình của mình, năm nay ta đã phẫu thuật đôi tay của mình rồi, sẽ bám chắc hơn những điều ta có được, những điều ta theo đuổi. Bởi nếu đôi tay của tinh thần, đôi tay của thể xác, của tình cảm mà quá yếu, có quá nhiều mồ hôi thì sao mà nắm chặt được chứ. Ta cần cải thiện, cần khắc phục điểm yếu để bước đi một cách vững vàng, không hối tiếc

Thứ Ba, 14 tháng 1, 2014

Giao mùa

Xuân bắt đầu về trên vùng đất đỏ này rồi, chiều nay ta bỗng cảm thấy thời gian trôi đi một cách rất nhanh chóng. Những búp chồi non mọc ra một nhiều để chuẩn bị cho một năm mới nhiều chồi, nhiều cành và kết quả.

Xuân về là thế, nhưng cái lạnh của cuối đông vẫn còn vương lại, ngày mỗi lạnh hơn. Từ phương bắc, ta đã nghe tiếng thở nhẹ và co ro của người bạn cô đơn, ta vẫn nghe được tiếng thở dài của con người lạnh tâm hồn rồi lạnh cả thân thế. Ấy thế cái lạnh của vùng đất đỏ này không là gì cả so với phương bắc, nhưng lạnh của vùng đất đỏ là cái lạnh mang cho người ta gần nhau hơn, cần nhau hơn. Cái âm ỉ của mùa đông vẫn còn đọng đâu đó quanh vùng đấy, thỉnh thoảng ta vẫn cảm thấy rùng mình khi cảm nhận được, nó quá cô đơn, quá lạnh lẽo, có lẽ trong ta đang còn vương nhiều kỷ niệm với nó.

Chắc có lẽ do ta đang có nhiều điều vướng bận trong lòng nên bắt được nhịp chuyển mùa của của tiết trời, ta đang cô đơn, ta đang đau tận trong tâm của mình. Đôi khi ta đang ước mong một cái ôm nhẹ từ phía sau để xóa tan cái áp lực đang đè nặng trên vai, mà có lẽ còn lâu ta mới có cảm nhận đó được, đơn giản thôi bởi cứ một lần chia tay ta lại cứ đóng chặt tim mình lại.

Thời khắc chuyển mùa thường rất đặc biệt, chiều nay ta giật mình khi thấy vài cánh én liệng trên không trung, ở vùng đất này mấy khi được thấy cảnh này? Cái lạnh vẫn còn mà, sao én về làm chi cho lạnh, cứ để xuân đến muộn một tý vẫn được mà, mà có lẽ én đang nhớ mùa xuân. Hoa Dã Quỳ vẫn đang nở rộ trên đường về, vẫn hòa quyện với cái nắng nhẹ của cuối đông, vẫn cứ cố gắng níu giữ mùa đông, dù cho én đang về. Ta cũng giật mình khi những khóm lan ở nhà đã nở, mùa hương thơm nức cả một khoảng và ta đã biết rõ là xuân về rồi.
Giao mùa, tiếng chim ríu rít gọi bầy, những nhành hoa đã chớm nở, cây nảy chồi non,...chào đón một mùa xuân về. Oh! Chắc có lẽ thế, ta cũng nên trút bỏ những điều cũ đi, từ bỏ nó để sống một cuộc sống mới, những hứa hẹn mới. Cứ đau khổ, cứ ôm quá khứ, cứ ôm thất bại và dằn vặt thì đến bao giờ ta trưởng thành? ta mới vững bước? Mà cho dù ta có đau khổ, ta muốn níu kéo điều đã qua thì họ có bao giờ nghỉ đến đâu, đã xa rồi nên buông tay để cho mọi thứ yên bình.

Ta nên tìm lại ta của những ngày xuân mơn mởn, ta nên đón nhận cái nhựa sống tràn đầy của xuân, thay vì ta cứ mãi ôm, cứ mãi níu kéo cái lạnh lẽo mùa đông. Cứ để cái lạnh còn đó để mà ta cần, ta muốn đi tìm hơi ấm.