Thứ Ba, 14 tháng 1, 2014

Giao mùa

Xuân bắt đầu về trên vùng đất đỏ này rồi, chiều nay ta bỗng cảm thấy thời gian trôi đi một cách rất nhanh chóng. Những búp chồi non mọc ra một nhiều để chuẩn bị cho một năm mới nhiều chồi, nhiều cành và kết quả.

Xuân về là thế, nhưng cái lạnh của cuối đông vẫn còn vương lại, ngày mỗi lạnh hơn. Từ phương bắc, ta đã nghe tiếng thở nhẹ và co ro của người bạn cô đơn, ta vẫn nghe được tiếng thở dài của con người lạnh tâm hồn rồi lạnh cả thân thế. Ấy thế cái lạnh của vùng đất đỏ này không là gì cả so với phương bắc, nhưng lạnh của vùng đất đỏ là cái lạnh mang cho người ta gần nhau hơn, cần nhau hơn. Cái âm ỉ của mùa đông vẫn còn đọng đâu đó quanh vùng đấy, thỉnh thoảng ta vẫn cảm thấy rùng mình khi cảm nhận được, nó quá cô đơn, quá lạnh lẽo, có lẽ trong ta đang còn vương nhiều kỷ niệm với nó.

Chắc có lẽ do ta đang có nhiều điều vướng bận trong lòng nên bắt được nhịp chuyển mùa của của tiết trời, ta đang cô đơn, ta đang đau tận trong tâm của mình. Đôi khi ta đang ước mong một cái ôm nhẹ từ phía sau để xóa tan cái áp lực đang đè nặng trên vai, mà có lẽ còn lâu ta mới có cảm nhận đó được, đơn giản thôi bởi cứ một lần chia tay ta lại cứ đóng chặt tim mình lại.

Thời khắc chuyển mùa thường rất đặc biệt, chiều nay ta giật mình khi thấy vài cánh én liệng trên không trung, ở vùng đất này mấy khi được thấy cảnh này? Cái lạnh vẫn còn mà, sao én về làm chi cho lạnh, cứ để xuân đến muộn một tý vẫn được mà, mà có lẽ én đang nhớ mùa xuân. Hoa Dã Quỳ vẫn đang nở rộ trên đường về, vẫn hòa quyện với cái nắng nhẹ của cuối đông, vẫn cứ cố gắng níu giữ mùa đông, dù cho én đang về. Ta cũng giật mình khi những khóm lan ở nhà đã nở, mùa hương thơm nức cả một khoảng và ta đã biết rõ là xuân về rồi.
Giao mùa, tiếng chim ríu rít gọi bầy, những nhành hoa đã chớm nở, cây nảy chồi non,...chào đón một mùa xuân về. Oh! Chắc có lẽ thế, ta cũng nên trút bỏ những điều cũ đi, từ bỏ nó để sống một cuộc sống mới, những hứa hẹn mới. Cứ đau khổ, cứ ôm quá khứ, cứ ôm thất bại và dằn vặt thì đến bao giờ ta trưởng thành? ta mới vững bước? Mà cho dù ta có đau khổ, ta muốn níu kéo điều đã qua thì họ có bao giờ nghỉ đến đâu, đã xa rồi nên buông tay để cho mọi thứ yên bình.

Ta nên tìm lại ta của những ngày xuân mơn mởn, ta nên đón nhận cái nhựa sống tràn đầy của xuân, thay vì ta cứ mãi ôm, cứ mãi níu kéo cái lạnh lẽo mùa đông. Cứ để cái lạnh còn đó để mà ta cần, ta muốn đi tìm hơi ấm.


6 nhận xét:

  1. Dường như vào thời khắc giao mùa, người ta có nhiều cảm xúc hơn thì phải, Kan nhỉ?
    Đón 1 cái Tết thật ấm áp nhé. :)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Làm sao nhỉ! Bỗng dưng buồn quá chừng

      Xóa
  2. Ta nên tìm lại ta của những ngày xuân mơn mởn, ta nên đón nhận cái nhựa sống tràn đầy của xuân, thay vì ta cứ mãi ôm, cứ mãi níu kéo cái lạnh lẽo mùa đông. Cứ để cái lạnh còn đó để mà ta cần, ta muốn đi tìm hơi ấm.

    Ta ước gì lúc này ta cũng nghĩ được thế này !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. ^^ Nghỉ như thế, nhưng thực hiện khó lắm! ^^

      Xóa
  3. Một entry thấm đẫm tâm trạng! Mong rằng khi mùa của thiên nhiên thay đổi, những nỗi niềm cũ của con người sẽ theo gió bay đi. Nắng mới sẽ lên, hoa sẽ nở những nụ mầm mới, chim sẽ hót những bài ca mới...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Oh! Cảm ơn Chị đã ghé thăm!
      Entry này chỉ chút trãi lòng thôi chị ah!
      Chúc chị năm mới an lành nhé

      Xóa

Cảm ơn bạn đã dành thời gian quan tâm đến bài viết