Thứ Hai, 17 tháng 2, 2014

Hồi ức trở về


Chiều dần về trên cánh rừng nghèo, cái ánh nắng nhẹ của chiều khiến cho cảnh vật bổng dưng u ám và huyền ảo, đường trở về còn xa lắm, trong lòng hắn cảm thấy mọi sự đang dần trở về tìm hắn trong tâm trí.

Những năm tháng sống gắn liền với vùng đất này, với những con suối, những con đường chạy vắt ngang sườn đồi, và đóa hoa lan không còn xa lạ với hắn nữa, thế nhưng mỗi lần trở về lại vùng đất này khiến hắn buồn, những hoài bão, những nỗi nhớ được hắn vùi lại nơi đây để chạy đua với cái mới hơn, và để cân bằng lại cuộc sống của mình.

Cánh rừng nghèo này gần như không là nghèo nữa, bởi nó đã được dự án của hắn ngày trước khôi phục lại gần hết những mảng đất trống, thay vào đó là những cánh rừng keo xanh mơn mởn được trồng lên, nhìn vào đó hắn bổng nhớ những giọt mồ hôi của bao người con xa xứ, tìm về dự án để kiếm sống, rồi cũng có người cũng đổ máu bởi những sự tranh chiến, sự mâu thuẩn với nhau vì đồng tiền, vì tình.

Tại đó, hắn cũng vùi lấp luôn cái ước mơ sau khi tốt nghiệp đại học là được bay xa, thỏa sức tung hoành đó đây. Hắn đã từng nghĩ mình chắc chắn được nhận vào làm một cơ quan cao cấp của nhà nước, được vinh danh bởi cái mác sinh viên giỏi. Nhưng mọi sự sau khi ra trường là một mớ hỗn độn, tất cả được học trên lớp phải gói kỹ lại đem cất thay vào đó là nhồi nhét vào đầu những cái mới, những toan tính,…Và cuộc sống không hề là một màu hồng, để tồn tại không đơn giản chỉ là học giỏi trên lý thuyết, kỹ năng sống mới là cái quan trọng.

Hắn cũng từ bỏ luôn tình yêu nữa vời của hắn, thứ tình cảm mà chỉ có hắn là người đeo đuổi, cố gắng vun đắp để rồi nhận lấy được sự từ chối nhẹ nhàng và đau đớn âm ỉ. Người hắn yêu quen một người khác mà thời gian đó hắn không hề biết. Sự thật được lộ ra khi món quà valentine của hắn bị từ chối, hắn mất một buổi tối đứng đợi trước cửa phòng của em, và cả đêm để đau đớn. Thế đó, cánh rừng nghèo này là nơi hắn để trút bỏ những phiền muộn, những cái yếu đuối nhất của hắn.

Yêu một người không chỉ là cảm xúc, mà cần có lý trí. Yêu một người, sự chân thành thôi chưa đủ, mà cần phải có sự chăm sóc, sát cánh cùng họ trong lúc trống vắng nhất, chỉ có thế mới khiến họ gắn kết với mình.

Thời gian thật sự bào mòn cái ký ức của con người, hắn đã quên đi cái đau đớn đó, đã tập cho mình kỹ năng cân bằng khi giông tố ập đến, sẽ có đau đớn, sẽ có những trả giá phía trước cho những quyết định. Nhưng bước đi và tự tin sống là cái cần nhất mà!

Thế nhưng, qua cuộc tình đó hắn lại cứ vấp ngã khi yêu một người con gái khác, cô gái chân thành nhưng cũng có quá nhiều lựa chọn. Hắn đơn thuần là không muốn đối mặt với nhiều lựa chọn, cái cuối cùng vẫn để họ ra đi! Liệu tình yêu có thật sự tìm đến với hắn không?
Đối mặt với cuộc sống, hắn không sợ hãi nhưng đối mặt với người mình yêu thương thì hắn quá là sợ hãi, toàn thân run bắn khi nói lời yêu. Hắn tự hỏi rằng liệu có ai khiến cho hắn đủ can đảm có thể từ bỏ đi mọi thứ chỉ để được yêu, được bên cạnh?

Tình yêu được hắn ví như là một biểu đồ biến thiên, lúc lên lúc xuống và quan trọng nhất hai người cần có mẫu số chung là tính cực, yêu thương nhau, nể phục nhau để giữ cho biểu đồ chung của cả hai luôn tiến tới vô cùng, tức là để bảo vệ hạnh phúc thì cả hai luôn phải tranh đấu trong lòng để gạt bỏ cái tôi của mình, tin vào nhau để mà cùng bước.

Đã có những lúc hắn trách cứ mọi thứ, nhất là người hắn yêu nhưng khi ngẫm lại thì hắn thấy mình sai, sai nhiều lắm. Những câu nói mà người ta truyền tai nhau nói “phải là một nữa của mình thì có chia rẽ ra cũng sẽ gắn liền lại”, và hắn tin rằng đến một lúc nào đó, vào thời điểm tốt nhất Chúa sẽ mang đến cho hắn một người trọn vẹn trong mắt hắn, và có thể sẽ hơn những điều hắn mong ước! Có lẽ thế, bởi hiện tại hắn luôn bước đi trong niềm tin vào Đấng Sáng Tạo!

Chiều đã nhường lại cho đêm đến, xe vừa chạy ra khỏi rừng, tìm đến thị trấn nhỏ để dừng bước, hắn bổng nhận thấy cái thị trấn nhỏ nhưng chứa quá nhiều điều của xã hội. Thì ra hắn vẫn là người may mắn trong cả một biển nhân loại này, biết bao nhiêu người đói khổ, thương tật, bị xã hội khước từ,…mà họ vẫn phải sống, vẫn tranh đấu cho sự tồn tại của mình, làm bất cứ điều gì chỉ được tồn tại, một nghị lực phi thường. Hắn rùng mình khi nghỉ đến những con người bất hạnh đó, vậy mà đã có lúc hắn đã buông xuôi mọi thứ.

Cái xoay vòng của thời tiết, mới đó mà xuân đã sắp sửa chào tạm biệt vùng đất này để nhường lại cho mùa hạ tìm đến, Những nhành lan đua nhau nở khi hạ sửa soạn cho mình một chiếc áo mới, tỏa mùi hương thơm nức.

Đêm đó, tách cà phê đen, tiếng nhạc không lời bật nhỏ, một mình hắn gặm nhấm những ký ức một thời ở vùng đất này, cái tiếc nuối, cái náo nức của mơ ước ấp ủ cứ dồn về tràn đầy trong tâm trí hắn.

H.Lăk, tháng 2/2014


Note: Vùng đất này: Đăk phơi, TT. Liên Sơn, Lăk (là nơi gắn liền với những dự án trồng rừng, nơi có nhiều cảnh đẹp như hồ, thác, suối, đồi trúc,…)

Thứ Tư, 12 tháng 2, 2014

^^

Đức tin có được là xuất phát từ những điều mình đã trãi nghiệm, tức là cần có cơ sở.
May mắn không phải là sự may rủi tìm đến mà là cả một quá tình tạo dựng cơ hội, rèn luyện ý chí, xây dựng niềm tin.
Tình yêu cũng thế, không thể mong có một cách nhanh chóng được, mà nó phải trãi qua một quá trình tạo dựng niềm tin, cần có sự chấp nhận, yêu những điều xấu nhất của đối phương...Cần phải biết bền lòng, chờ đợi và nắm bắt cơ hội.
Đặt ra mục đích và cần phải biết theo đuổi đến cùng khi còn cơ hội