Chủ Nhật, 2 tháng 3, 2014

Cha mẹ tôi

                                        
                                      Có câu hát
“Mẹ, Mẹ là lọn mía ngọt ngào
Mẹ, Mẹ là nải chuối buồng cau
Là tiếng dế đêm thâu
Là nắng ấm nương dâu
Là vốn liếng yêu thương cho cuộc đời"

Ngày đó khi còn thơ, tôi chưa bao giờ hiểu nỗi tại sao lại có bài hát này, lời bài hát sao mà đơn giản quá, mộc mạc quá. Một loạt những câu hỏi, mẹ của mình có già đâu? Sao lại phải như nải chuối? Sao lại là buồng cau?Chỉ vậy thôi, mà khi ai đó cất lên tôi chỉ biết là xung quanh có nhiều người lặng yên, để lắng nghe để suy gẫm. Còn tôi thì chỉ xem đó là điều bình thường thôi.

Cái thời gian thật nghiệt ngã, chẳng bao giờ đợi một ai cả. Ấy thế mà hai mươi tám năm trôi qua một cách nhanh chóng, tôi không còn là một cậu nhóc ngày trước nữa, những thăng trầm của cuộc sống, cái khó khăn và những thử thách mà Chúa cho phép xảy đến với gia đình tôi đã nuôi tôi lớn lên.

Gia đình tôi có bảy anh em, mỗi người đều được nuôi lớn lên bằng dòng sữa của mẹ tôi, bằng đôi vai vạm vỡ của cha, và tình yêu thương kỳ diệu của Chúa.

Ngày đó, cái ám ảnh nhất của tuổi thơ tôi là cái cảnh nghèo của gia đình, nhớ mãi cái cảnh anh em chia nhau củ sắn, san sẻ cho nhau bát cơm và cãi nhau khi người này được ăn nhiều, người kia nhịn đói. Mấy ai biết, đằng sau đó là những tiếng khóc thầm của cha, của mẹ.

Mẹ tôi trưởng thành trong cảnh bom rơi đạn lạc, từ những cái bon chen cùng cực của xã hội, cái nắng cháy da của miền trung đã tôi luyện mẹ thành một người phụ nữ đảm đang, tháo vát. Cái nghèo khiến người ta phải nghỉ, phải cặm cụi làm để tồn tại, ấy thế mà mẹ đã trãi từ nghề này qua nghề kia, từ miền ngược đến miền xuôi, chỉ để nuôi gia đình.

Cái nghề gắn với mẹ lâu nhất là nghề nấu cháo, đôi vai ấy, bàn tay ấy sao mà kỳ diệu quá. Hơn mười lăm năm với đôi gánh trên vai là nồi cháo mẹ nuôi tôi, anh em tôi ăn học nên người. Đã có lần mẹ bào với bố “Dù có cực, có khổ thì cũng ráng để con cái bằng bạn bằng bè, có ăn cháo, có ăn cơm cháy cũng để con mình thành người có ích cho xã hội”. Cái ước nguyện đó thành một bài học quý báu cho anh em chúng tôi nhìn vào, du cho càng lớn, càng học cao thì cũng không bao giờ quên được ơn nghĩa tình cha, tình mẹ.

Tôi nhớ mãi, khi bé út nhà tôi lâm bệnh, mẹ đã chạy khắp nơi để vay mượn, nhờ vả hàng xóm đưa em đi cấp cứu. Đôi mắt mẹ đã khóc sưng lên vì lo lắng cho em. Cũng đôi tay ấy, đã thô kệch, đã chai sạn đi qua năm tháng nhưng sao dịu dàng, mềm mại khi mẹ bồng ẵm em. Lời ru của mẹ vẫn như ngày nào, ngọt ngào, ôm ấp em, dỗ dành em vượt qua căn bệnh quái ác. Khi đó tôi đã thách thức Chúa rằng “Nếu Chúa là Đấng có thật thương xót thì xin hãy che chở, và giúp đỡ gia đình vượt qua hoàn cảnh này, con sẽ mãi theo Chúa” và tôi cảm ơn Chúa, mọi thứ trở về như cũ, út quân bình được căn bệnh của mình, mẹ vẫn luôn là chỗ dựa của gia đình.

Cuộc sống, cái xô bồ của xã hội đưa những người con làm ăn xa xứ, xa gia đình, xa bố mẹ, có khi họ bận tâm với công việc của mình đến nỗi quên cả bố, mẹ. Nhưng đằng sau vẫn có ánh mắt dõi theo, có những lời cầu nguyện hằng đêm của cha mẹ mong muốn con cái mình bình an, vẫn luôn luôn đong đầy.

Hôm nay, tôi đã thấm thía từng câu từng chữ của những câu hát trên. Tôi không muốn dùng những lời sáo rỗng để đưa vào bài viết này, mà tôi dùng những lời tri ân tận sâu trong đáy tim của tôi muốn cảm tạ Chúa vì Ngài đã đặt để một người mẹ, một người cha trong cuộc đời tôi. Tôi có thể là một người may mắn, một người Chúa thương nhất khi đặt để những hoàn cảnh những con người cao thượng để nuôi nấng tôi nên người.

“Hãy hiếu kính cha mẹ ngươi, hầu cho ngươi được sống lâu trên đất” đó không chỉ là điều răn mà đó là cái chuẩn mực nhất của phận người làm con. Xin Chúa luôn thêm sức, an ủi những năm tháng tuổi già cho người cha, người mẹ!

Tuy Cha tôi, Mẹ tôi không hề có trên các trang Face, trên trang Blog nhưng tôi nghỉ vẫn cứ chia sẽ cùng bạn đọc về cảm xúc của mình để nhắc nhở mình rằng “Hãy luôn yêu cha mẹ mình như chính thân thể mình”

BMT, 28/2/2014