Thứ Bảy, 3 tháng 5, 2014

Mơ yên bình

Tháng 5 chào đón anh bằng một cơn mưa chiều nặng hạt, không áo mưa, không trốn tránh nó, anh đầm mình vào cơn mưa đó, bởi từ lâu anh đã mong có một cơn mưa gột sạch tấm lòng đầy nặng nề. Cơn mưa về nhưng tâm trí anh đang mơ về một điều khác, nơi êm đềm, bình lặng.

Anh đang mơ về một vùng đất xa xôi, nơi mà chỉ có anh hoà quyện với nỗi nhớ của mình, anh không muốn mình là môt kẻ yếu đuối trong mắt ai đó, không muốn mình là một kẻ cô đơn, nhưng thực tế anh lại là một anh chàng đó.

Vùng đất trong giấc mơ của anh là một ngọn đồi với căn nhà nhỏ, được làm bằng gỗ, mái ngói và màu đỏ sẫm, thoang thoảng mùi hương của đồng nội theo gió len vào. Anh mơ một buổi sáng yên bình với cốc cà phê vừa được pha, mùi hương còn vương vấn. Đặt trên chiếc bàn nhỏ, với đôi ghế tựa nhỏ, ở đó ta có thể nhìn ngắm cả một khoảng trời và nơi đó chỉ có anh và em.

Anh ước mơ thôi mà, cái mơ ước nhỏ nhoi đó đôi khi đã khiến anh mệt nhọc vì muốn chạy trốn với cái hiện tại, chạy đua với những cơ hội để tạo ra nó. Với anh, biết bao lời yêu đã ngõ nhưng chưa một lời nào muốn ở lại với anh. Anh được tạo dựng quá đặc biệt thế nên một nữa của anh chắc hẵn rất đặc biệt. Anh được đặt để môi trường sống đặt biệt, cái ồn ào bên ngoài nhưng lại sâu lắng ở bên trong.

Đã trót yêu, thì chắc chắn làm sao quên được. Càng muốn rời xa em thì càng muốn kéo gần lại thế nhưng càng muốn gần thì giống như có một lực đẩy cả hai xa nhau. Có lẽ nó giống như một sợi dây thun càng kéo dãn thì lại càng muốn co vào. Đến bao giờ anh tìm được người hoà hợp với anh đây?

Nói yêu anh đi, nói thương anh đi em? Đã trót yêu, sao lại cứ sợ mất đi. Chắc có lẽ ta yêu thương chưa đủ để can đảm bước đi tiếp.

Mùa này Tây Nguyên mưa nhiều lắm, cái chuyển đổi mùa luôn đến, mỗi năm lại mỗi khác, chỉ có anh mãi thế, chưa bao giờ thay đổi, chưa bao giờ thực hiện được những ước mơ.