Thứ Tư, 25 tháng 6, 2014

Time after time

Khá lâu rồi ta mới nghiền ngẫm một bài hát có tuổi đời hơn cả ta. Ca từ, giai điệu, cảm xúc của bài hát cứ từ từ thấm dần vào lòng ta, nó giống như từng hồi ký ức được gói gém lại gửi từ miền ký ức về.

Một tách cà phê, một đêm tối tĩnh mịch, tiếng mưa tí tách với giai điệu của bài hát "Time after time" do cố ca sỹ Eva Cassidy trình bày đã khiến lòng ta gần như lặng đi. Miền ký ức mặc nhiên trở về, dù đã cố kiềm chế, đã cố dấu đi nhưng ta cảm thấy một chút vị mặn ở trong lòng, tựa như vị mặn của nước mắt.

Lying in my bed I hear the clock tick,
And think of you
Turning in circles confusion
Is nothing new
...(...)
Nằm lặng im trên giường
Chỉ có tiếng đồng hồ tíc tóc
Nghĩ về em
Bắt gặp mình trong những vòng xoay lẩn quẩn
Không có gì mới cả.

Mở đầu của bài hát chỉ có vậy thôi, sao mọi thứ giống như mớm trớn cho người ta muốn về quá khứ, muốn thay đổi điều gì đó cho khỏi phải hối tiếc hiện tại,...và chỉ cần nhắm mắt thôi, nó sẽ đưa bạn đi ngay.

Ta có một tuổi thơ nhiều kỷ niệm, ta có những chuyện tình chớm nở rồi vội tàn, ta yêu người con gái mà chưa hề gặp mặt,...thế đó từng hồi ức một trở về rõ ràng trong ta.

Tất cả những điều đó có thể là kỷ niệm buồn, có thể là hồi ức vui nhưng quan trọng là ta đã trân trọng nó như thế nào, muốn giữ nó được bao lâu trong tâm ta.

Con người ta thật lạ, chỉ thực sự buồn ta mới có tâm trạng nghe nhạc, dành thời gian để suy gẫm những ca từ mượt mà của nó, tuy nhiên không phải bài hát nào cũng có thể đụng chạm để tận sâu tấm lòng mà lại làm ta thư thái đón nhận nó.

Đêm, cơn mưa lúc chiều còn kéo dài bằng những tiếng rả rích bên khung cửa, mang vội cái lạnh nhẹ đến để hoà lẫn với cái nóng nhạt của mùa khô, cái hoà lẫn đó tạo thành miền giao thoa của hai mùa, mang đến cảm giác lâng lâng cho những ai đang yêu, những ai có tâm hồn đa cảm, và người ta gọi nó là giao mùa.

Tây Nguyên thì chỉ có hai mùa rõ rệt, mùa khô và mùa mưa, tuy nhiên không phải là không có những mùa còn lại như những vùng khác. Mùa xuân của tây nguyên có trong mùa khô, nó có chút hơi lạnh của mùa đông nhưng lại đan xen giữa gió và cái nắng nhẹ đặc trưng. Mùa hạ là lúc đan xen giữa mùa khô và mùa mưa, thời điểm mà tiết trời như một cô gái đa cảm, lúc buồn, lúc vui nhưng lại có một tấm lòng đẹp đẽ đến mê mẫn.

Tháng sáu là tháng giao mùa của tây nguyên, nó chỉ khiến người ta đến và muốn lưu luyến không muốn về. Không có gì đặc trưng cả, không có hoa, không có lễ hội nào diễn ra vào thời gian này cả, nhưng nó có một tiết trời trao đủ cho ai có một tâm hồn đa cảm, đầy khao khát.

Cái lạnh của mùa này gợi nhớ cho người ta nhiều lằm, và ta luôn là nạn nhân của nó. Lần đầu tiên khi xa nhà là lúc ta lên phố thi đại học, lúc đó cũng rơi khoảng thời gian giao mùa này, cái tinh thần chuẩn bị đi xa lúc nào cũng hăng hái cả nhưng chỉ được hai ngày thì ta lại rệu rạo với những cái nhớ nhỏ nhặt nhất trong nhà. Lúc đó ta chỉ muốn về nhà, về với những điều giản dị nhất. Lớn hơn một tý nữa, cái cảm giác yêu đơn phương một người con gái cũng khiến ta bồn chồn không kém, và khi đánh bạo ngõ lời yêu họ cũng rơi vào thời điểm này.

Có lẽ thế mà cứ mỗi mùa đến, mỗi khi tiết trời thay đổi thì trong ta luôn có những nét thay đổi để nhớ về ký ức của mình. Ta không sống cho ký ức đó, không sống theo những hối tiếc những gì đã qua, nhưng ta trân trọng nó, ta gìn giữ nó ở một nơi đẹp nhất ở trong ta.

Người ta bảo sống là cứ hướng về điều đẹp nhất, ta cũng thế, điều nào đẹp ta luôn giữ lại, và không chỉ luôn tiến về phía trước nhưng vẫn phải nhìn lại để suy gẫm điều đã đến, đã xảy ra.

Ta chỉ buồn, bao nhiêu năm, bao nhiêu sóng gió trãi qua mà cứ thế ta một mình đương đầu, chỉ mong tách cà phê có người uống cùng, có người cùng nghe một bản nhạc.

...

Có một vài lời hứa vẫn mãi chưa làm được, cuối cùng ta có làm được được không?

"Time After Time là một ca khúc chỉ có thể thấu cảm đến tận cùng khi được lắng nghe vào lúc đêm tàn. Không gian tĩnh mịch của đêm khuya cùng với tiếng tích tắc đơn điệu của đồng hồ dành cho ta một khoảng lặng để nhìn sâu hơn vào cõi lòng mình. Những ký ức tươi đẹp vốn mờ nhạt dưới ánh mặt trời bỗng trở nên sống động rõ nét khi được bóng tối bao phủ vây quanh."<Trích từ Time after time - Trĩu nặng những hoài niệm - Vn Express>

Chủ Nhật, 1 tháng 6, 2014

Cuối tháng năm

Vài dòng viết vội,...

Cái cảm giác ngổn ngang, cảm giác muốn được ôm tất cả mọi thứ đến với mình, cảm giác yêu nhẹ nhàng và không xác định,...Và hiện ta đang gặp điều gì đây?

Tháng năm, thời gian mà ai cũng cho là ngọt ngào nhất trong năm, đã chào đón nhiều cái mừng sinh nhật, những ngày hạnh phúc của những đôi bạn chính thức thuộc về nhau. Ấy thế ta mới dám gọi là ngọt ngào, nhưng cái ngọt ngào đó lại khiến lịch của ta kín vì hát mừng hôn nhân, kín vì dự ngày vui, cạn kiệt tài chính vì tiền mừng...

Tháng năm, cơn mưa nặng hạt ùa về ngay từ đầu tháng, cái xanh mơn mởn của cánh rừng thông, thảm cỏ dại dưới chân đồi, và tiếng hát ngân nga của những dòng thác hùng vĩ khiến người ta giật mình ngẫm nghỉ. Có lẽ vì bấy lâu nay đã sống quá vội vàng, để vụt mất rất nhiều cái yên bình của bản thân. Nói đâu xa, chính ta cảm thấy bản thân mình đang đánh mất dần những khoảng khắc yên bình ấy.

Cứ mùa này đến, cái quá khứ trong lòng của ta cứ âm ỉ đau, khe khẽ nhắc ta những điều hối tiếc của một thời ngang dọc, một thời hồn nhiên của ngày tháng học trò. Khoảnh khắc mà chính ta cũng không cầm nước mắt cho ngày chia li, biết là sẽ gặp lại nhưng trách ai đó đã cất tiếng hát du dương, trách ai đó đã vội nấc nhẹ tiếng khóc khi lời chúc thành công gửi đến, kèm theo lời tạm biệt đã khiến ta không kịp cầm lòng. Ta nhớ lắm, mối tình đầu chớm nở rồi cũng vội tắt nhưng lại quá sâu đậm trong ta.

Vẫn biết là thời gian không thể nào quay lại, không thể nào cho ta sửa chữa những lỗi lầm nhưng không ít người vẫn mong quay trở về lại ký ức, dù chỉ một lần nhỏ nhoi.

Tháng năm, cái sinh nhật của ta đến xen lẫn từng cơn mưa nặng hạt, có hàng trăm những lời chúc tốt đẹp từ những người bạn ở Facebook, hàng chục những người bạn ở danh bạ điện thoại, chỉ vài người bạn ngồi cùng cà phê, và không một người nào ngồi cạnh khi đêm về khuya. Mưa trong ngày mừng sinh nhật cũng ý nghĩa thật, bởi lúc đó ta sẽ thấy được ta đang cần gì, nhớ ai, mong ai.

Ta nhớ mãi thời giảng đường, khi tập tành thơ ca cho tâm hồn lãng tử, cùng thích dạo dưới hàng cây cổ thụ của khuôn viên trường, lượm nhặt những cánh phượng tím rơi trên ghế đá, và cũng viết vội lá thư cho cô bạn học cùng. Khoảng thời gian ấy, ta thích nhất là một mình học trên giảng đường, càng khuya, càng vắng bóng nhưng lại càng thích, có lẽ cái yên bình của cuộc sống cũng xuất phát từng những thứ nhỏ nhặt như vậy, bởi thế mà nó đã thấm vào từ bao giờ không biết.


Tháng năm của ngày trước về trong tâm trí ta, cái lỗi hẹn với một người con gái khiến ta không bao giờ nguôi ngoai, ta yêu lắm chứ. Từng gói gém đồ đạc cho một chuyến đi rồi đành phải tạm gác. Cũng tháng năm làm ta thay đổi nhiều trong địa vị, thất bại nhiều và học được cũng nhiều. Ta giống như một biểu đồ biến thiên của toán học, mà nghiệm của phương trình là những tác nhân của xã hội này. Lúc ta vút cao, lúc ta chìm đắm, lúc ta khao khát và có lúc ta chán chường.

Chào tạm biệt tháng năm, cái ngọt ngào của tháng tựa như vị của một tách cà phê đen ít đường, có nhiều cay đắng hơn là ngọt ngào, nhưng ta thích như thế, bởi cái ngọt nhẹ của mày khiến ta khao khát, khiến ta da diết nhớ.

Ta muốn dạo chơi với tháng năm nhưng ta lại vội tạm biệt nó, ta đành gác lại cho ngày tháng yên bình, gác lại với những hứa hẹn của tháng cho một mùa sau.

Cho ta gọi tháng năm là mùa vội nhé, bởi ta thấy mình quá vội, ta thấy mình bỏ quên những ngày yên bình của tháng, quên mất tháng của sự chào đón mùa mới, đánh rơi những khúc hát nhẹ nhàng của thiên nhiên, bỏ rơi đi luống mầm của cỏ xanh khi chúng được thoả thích tắm mát.

Cơn mưa rào của tháng, xin cứ chầm chậm mà đến nhé