Chủ Nhật, 1 tháng 6, 2014

Cuối tháng năm

Vài dòng viết vội,...

Cái cảm giác ngổn ngang, cảm giác muốn được ôm tất cả mọi thứ đến với mình, cảm giác yêu nhẹ nhàng và không xác định,...Và hiện ta đang gặp điều gì đây?

Tháng năm, thời gian mà ai cũng cho là ngọt ngào nhất trong năm, đã chào đón nhiều cái mừng sinh nhật, những ngày hạnh phúc của những đôi bạn chính thức thuộc về nhau. Ấy thế ta mới dám gọi là ngọt ngào, nhưng cái ngọt ngào đó lại khiến lịch của ta kín vì hát mừng hôn nhân, kín vì dự ngày vui, cạn kiệt tài chính vì tiền mừng...

Tháng năm, cơn mưa nặng hạt ùa về ngay từ đầu tháng, cái xanh mơn mởn của cánh rừng thông, thảm cỏ dại dưới chân đồi, và tiếng hát ngân nga của những dòng thác hùng vĩ khiến người ta giật mình ngẫm nghỉ. Có lẽ vì bấy lâu nay đã sống quá vội vàng, để vụt mất rất nhiều cái yên bình của bản thân. Nói đâu xa, chính ta cảm thấy bản thân mình đang đánh mất dần những khoảng khắc yên bình ấy.

Cứ mùa này đến, cái quá khứ trong lòng của ta cứ âm ỉ đau, khe khẽ nhắc ta những điều hối tiếc của một thời ngang dọc, một thời hồn nhiên của ngày tháng học trò. Khoảnh khắc mà chính ta cũng không cầm nước mắt cho ngày chia li, biết là sẽ gặp lại nhưng trách ai đó đã cất tiếng hát du dương, trách ai đó đã vội nấc nhẹ tiếng khóc khi lời chúc thành công gửi đến, kèm theo lời tạm biệt đã khiến ta không kịp cầm lòng. Ta nhớ lắm, mối tình đầu chớm nở rồi cũng vội tắt nhưng lại quá sâu đậm trong ta.

Vẫn biết là thời gian không thể nào quay lại, không thể nào cho ta sửa chữa những lỗi lầm nhưng không ít người vẫn mong quay trở về lại ký ức, dù chỉ một lần nhỏ nhoi.

Tháng năm, cái sinh nhật của ta đến xen lẫn từng cơn mưa nặng hạt, có hàng trăm những lời chúc tốt đẹp từ những người bạn ở Facebook, hàng chục những người bạn ở danh bạ điện thoại, chỉ vài người bạn ngồi cùng cà phê, và không một người nào ngồi cạnh khi đêm về khuya. Mưa trong ngày mừng sinh nhật cũng ý nghĩa thật, bởi lúc đó ta sẽ thấy được ta đang cần gì, nhớ ai, mong ai.

Ta nhớ mãi thời giảng đường, khi tập tành thơ ca cho tâm hồn lãng tử, cùng thích dạo dưới hàng cây cổ thụ của khuôn viên trường, lượm nhặt những cánh phượng tím rơi trên ghế đá, và cũng viết vội lá thư cho cô bạn học cùng. Khoảng thời gian ấy, ta thích nhất là một mình học trên giảng đường, càng khuya, càng vắng bóng nhưng lại càng thích, có lẽ cái yên bình của cuộc sống cũng xuất phát từng những thứ nhỏ nhặt như vậy, bởi thế mà nó đã thấm vào từ bao giờ không biết.


Tháng năm của ngày trước về trong tâm trí ta, cái lỗi hẹn với một người con gái khiến ta không bao giờ nguôi ngoai, ta yêu lắm chứ. Từng gói gém đồ đạc cho một chuyến đi rồi đành phải tạm gác. Cũng tháng năm làm ta thay đổi nhiều trong địa vị, thất bại nhiều và học được cũng nhiều. Ta giống như một biểu đồ biến thiên của toán học, mà nghiệm của phương trình là những tác nhân của xã hội này. Lúc ta vút cao, lúc ta chìm đắm, lúc ta khao khát và có lúc ta chán chường.

Chào tạm biệt tháng năm, cái ngọt ngào của tháng tựa như vị của một tách cà phê đen ít đường, có nhiều cay đắng hơn là ngọt ngào, nhưng ta thích như thế, bởi cái ngọt nhẹ của mày khiến ta khao khát, khiến ta da diết nhớ.

Ta muốn dạo chơi với tháng năm nhưng ta lại vội tạm biệt nó, ta đành gác lại cho ngày tháng yên bình, gác lại với những hứa hẹn của tháng cho một mùa sau.

Cho ta gọi tháng năm là mùa vội nhé, bởi ta thấy mình quá vội, ta thấy mình bỏ quên những ngày yên bình của tháng, quên mất tháng của sự chào đón mùa mới, đánh rơi những khúc hát nhẹ nhàng của thiên nhiên, bỏ rơi đi luống mầm của cỏ xanh khi chúng được thoả thích tắm mát.

Cơn mưa rào của tháng, xin cứ chầm chậm mà đến nhé



18 nhận xét:

  1. Mang cái kẹo mút qua mừng "ngày mẹ cho mang nặng kiếp người" của bạn mà hổng biết gửi chỗ nào nên mình ăn dùm bạn luôn roài. Vừa ăn vừa "nhâm nhi" cái entry rất nhẹ nhàng gợi cảm xúc này. Bạn! Sinh nhật vui nhé!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn bạnvThư nghen, Kan muốn viết cho nỗi bật hơn mà hok được. Có lẽ cái tầm của mình chỉ đến vậy thui. Hì
      Chúc ngày an lành nghen

      Xóa
  2. Sinh nhật tớ và Kan qua lâu rồi nhỉ? Tháng 5 cũng qua rồi, mà vẫn còn chút gì đó vấn vương! Hình như cả ta và Kan đều đang nuối tiếc một tháng 5 còn dở dang nhiều thứ, ta còn dở dang trong cả những cảm xúc, vụng về trong từng câu chữ... để ko viết nổi 1 entry ngọt ngào và chân thành như Kan!
    Sáng nay, vừa nhâm nhi ly cf bên bàn làm việc vừa đọc entry này. Nhẹ nhàng cho một ngày đầu tuần may mắn, như thế mà cố gắng thôi, phải ko Kan?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Uh, thật ra thì còn vấn vương nhiều lắm, hic
      Cơ mà cà fê vừa đọc bài này thấy cũng hay (tự sướng). Kan thích cf sáng và đọc sách, yên tĩnh và lấy tinh thần cho một ngày.
      Ngày an lành bạn nhé

      Xóa
    2. Viết bài mới thôi Kan!

      Xóa
    3. ^^ Uh! Tớ vừa viết xong!

      Xóa
  3. Viết vội mờ dài kinh, hi hi.....Zui nhé KAN!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hà hà! Dài thật, vội là vội ở trong lòng ấy. Hi

      Xóa
  4. "có hàng trăm những lời chúc tốt đẹp từ những người bạn ở Facebook, hàng chục những người bạn ở danh bạ điện thoại, chỉ vài người bạn ngồi cùng cà phê, và không một người nào ngồi cạnh khi đêm về khuya"
    Tự dưng chị lặng...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Sao chị lại lặng? Sự thật thế mà. Hi

      Xóa
    2. Mỗi khi buồn, chỉ thích về đây, viết, và đọc...

      Xóa
    3. Oh, chị viết đi chị. Em thích chị viết lắm. :)

      Xóa
  5. Miss lại cũng muốn vội như Kan để cho ra một entry mà không vội nổi lun
    Cảm ơn về lời mời Cao Nguyên nhé!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hi, cái vội này viết như chim bay. Sai chính tả tùm lum hết.

      Xóa
  6. lâu lắm rồi mới quay lại blog và ghé thăm bạn .blog và những bài viết luôn vậy lãng mạng và ấm áp :)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Có. Phải là Diệu Thủy không nhỉ? Lâu quá k gặp. Cảm ơn vì đã nhớ đến Kan

      Xóa
  7. Tháng 6 rồi nhé ! Sì Gòn mưa nhiều quá, ngồi đọc entry mà cảm xúc cũng ướt sũng luôn rồi nè. Chắc Tây Nguyên đang nắng đây mà. Mưa đi cho nó mát kaka :D
    P/s: ui dạo này bạn nỳ viết hay như nhà văn ấy [^___^]**

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Úi, có ng khen nè😊
      Tưởng đâu bạn bỏ tớ rồi. Hì
      Lâu lâu mới viết được thế này, tớ fải off face, off fone luôn mới viết đc.hic cảm xúc chạy đâu hết trơn

      Xóa

Cảm ơn bạn đã dành thời gian quan tâm đến bài viết