Thứ Ba, 30 tháng 9, 2014

Hà Nội, Đầu Tiên Trong Tôi

Hà Nội, những con phố nhỏ, ngõ nhỏ và những con đường hoa sữa chỉ là trong mơ tôi thấy, chưa bao giờ tôi ao ước được trở về với mảnh đất thủ đô như bây giờ. Hà Nội, nơi trái tim của người Việt Nam, lúc nào cũng bồi hồi, cùng tràn đầy cảm xúc.

Một ngày, cái ước mơ nhỏ nhoi đó đã đến với tôi, Hà Nội đón tôi về thăm với một mùa thu vàng ươm của nắng, Cái bồi hồi hiện rõ trong mắt tôi, phố ập vào mắt tôi như bao điều thân thuộc, tôi bỗng nhớ đến khúc nhạc của cố nhạc sỹ Trịnh Công Sơn
Hà Nội mùa thu! Cây cơm nguội vàng, cây bàng lá đỏ nằm kề bên nhau phố xưa nhà cổ mái ngói thâm nâu. Hà Nội mùa thu - mùa thu Hà Nội. Mùa hoa sữa về thơm từng cơn gió. Mùa cốm xanh về thơm bàn tay nhỏ phố sữa vỉa hè thơm bước chân qua.
Từng câu chữ của bài hát được hiện ra qua các con phố, mộc mạc và giản dị, tôi bỗng thấm dần với những câu hát đó, thầm nghĩ rằng cố nhạc sỹ ắt hẳn đã từng trải qua những chặng đường, từng thăng hoa với những cảm xúc của mình tại chốn đây khi từng khúc nhạc, từng câu chữ đi sâu vào lòng người là những điều giản dị hằng ngày nơi đây

Tôi không hề quen với nhịp sống của các thành phố lớn, mọi thứ diễn ra xô bồ, đông đúc và chóng vánh, nhưng Hà Nội lại khác, nó chậm chạp hơn so với các vùng khác, mọi thứ diễn ra đều có chút gì đó chậm rãi và nhẹ nhàng!

Cái ấn tượng đến với phố này là cái cổ kính của phố, mà theo từng dòng lịch sử vốn đã ghi lại bao đời nay, Hà Nội gần như là gốc gác của người Việt, tìm về nguồn cuội để hiểu một chút gì đó của mình cũng khá hay mà.

Đầu tiên đến phố, tốt nhất cứ nên bỏ qua những câu chuyện buồn bả, bỏ qua những cách ứng xử của cái xã hội bon chen để ta vẫn thấy phố bình yên nhất. Nếu như đã từng đọc một bài viết về thói ứng xử không đẹp của một số nhỏ con người nơi đây thì đừng nên nghĩ Hà Nội xấu, nếu như đã từng chỉ trích ở Hà Nội mọi thứ đắt đỏ thì đừng nên đến những quán xa xỉ mà thiếu tìm hiểu. Bởi ở đâu cũng có hạng người xấu, tốt, tinh ranh, quỷ quyệt và cũng không thiếu người vị tha, nhiệt tình để tô đẹp vùng đất của mình.

Chiều nay, khi vô tình đọc về một số bài báo nói về Hà Nội, cái chê nhiều hơn cái khen, cái buồn nhiều hơn là mặt tích cực của phố. Nếu Hà Nội mất đi những vẻ đẹp thanh lịch của ngày trước thì tôi chắc rằng sẽ không còn được nghe những bài hát da diết, đầy tình cảm hướng về Hà Nội, sẽ không còn những cái nhìn đầy tự hào, không còn hương cốm, hay mùi hoa sữa vốn đã ngập trong nhịp điệu của vần thơ, đâu đó Hà Nội vẫn đang tẩy thanh những vết bẩn của xã hội vấy lên, tôi tin thế.

"Hà Nội, không vội được đâu" là câu nói đùa của cậu bạn tôi sống tại đây, đến bây giờ tôi vẫn chưa thấm được câu nói này, phải chăng là nhịp sống của nó không nên vội, phải chăng là cơ sở hạ tầng giao thông tắc nghẽn muốn nhanh cũng không được. Với tôi, không vội khi đến lần đầu là đúng nhất, tôi muốn rảo bước một cách chậm rãi trong từng con phố, để được ngắm hết vẻ đẹp của phố cổ, để dần hiểu được phần nào con người Hà Nội, để thực sự hiểu được vì sao những con người sinh ra ở đây khi đi xa lại nhớ đến nó da diết đến vậy.

Hà Nội, vội vã đến rồi vội vã đi, tôi không tài nào nói ra hết được cảm xúc của mình được. Cái đẹp từ những gánh hàng rong, từ những bó hoa được bó kỹ càng nhưng lại đẹp và quyến rũ người xem, rồi đến từng những con phố đầy lá rụng.

Khoảnh khắc đẹp nhất trong năm rơi vào mùa thu, nắng vàng ươm, tiết trời nhẹ nhàng, có lẽ thế mà nó tô đậm cái xưa, cái chậm rãi của phố. Bỗng dưng tôi cảm thấy yêu vùng đất này đến lạ thường, chỉ một lần đến nhưng cảm giác như đã từng sống đã lâu với nó.

Có lẽ người ta hay thích, hay ước ao những điều mình chưa có, nhưng với Hà Nội, tôi vẫn muốn một lần hẹn hò.


Kan, tháng 9/2014

Thứ Ba, 2 tháng 9, 2014

Lá rụng


Thức dậy với những lan man suy của mình, ta bất chợt thấy mình thẩn thờ trước những cảnh vật của một ngày mới.

Trời của thu thường nhẹ nhàng, cái âm u, mua phùn nhẹ thường đặc trưng của mùa, mấy khi ta bỏ qua cảm giác miên mang, lành lạnh trãi đầy khắp người của mình. Nó giống như cảm giác đang yêu một cô gái vừa nhẹ nhàng, êm ái, nhưng cũng vừa mệt mỏi.

Chào tạm biệt tháng tám với những cảm xúc trọn vẹn, trọn vẹn cho từng ngõ ngách của những góc khuất của mình. Cuối cùng thì ta cũng đã xoá sạch những dấu vết của những hẹn hò không làm được, gạt đi những lời hứa mà có xem trọng của không làm được, đã nhiều lần dày vò tâm trí, nhiều lần chôn lấp để thanh thản nhưng cứ thế ùa về, chỉ còn cách đó là đối mặt với nó, tìm đến nơi xuất phát để xoá sạch.

Ai đã từng cho đi thì sẽ hiểu mà, ta nhận nhiều quá đến nỗi cảm thấy mình bội thực

Ta vừa trãi nghiệm một khoảnh khắc nhỏ của một ngày khi bất chợt nhìn thấy chiếc lá cuối cùng rơi từ một thân cây bàng trước nhà. Ta chợt nhớ những điều đã học từ một người thầy hướng dẫn, thầy đã phân tích việc rụng lá của cây "Thu sang, nhiệt độ dần dần hạ thấp xuống. Hoạt động hô hấp của rễ vì thế mà yếu đi, cộng với khí hậu khô hanh, khả năng hạn chế thoát hơi nước mặt lá cũng kém hẳn lại. Trong hoàn cảnh đó, lượng nước do cây hút giảm nhiều. Vì vậy, nếu cây vẫn giữ nguyên diện tích thoát hơi nước (chủ yếu là mặt lá) sẽ xảy ra tình trạng "vào ít ra nhiều", vô cùng bất lợi, thậm chí đe dọa tính mạng của cây. Cuối cùng, do lượng nước ít, mạch dẫn trong cuống lá không vận chuyển nước đến nữa, lá cây già đi và khô, cuống lá chỉ bám hờ vào cành. Gió thu thổi tới, lá sẽ trút xuống".

Khi muốn xây dựng thì phải phá huỷ trước, loài cây nhiệt đới thực ra lá chỉ chớm vàng khi vào thu, không giống như ở miền ôn đới lá rơi ào ạt, mục đích là ngăn sự thoát hơi nước quá nhiều ở cây, nên rụng lá giúp cho cây cân bằng được sự tồn tại của mình.

Ta cũng gần như vậy, muốn yêu một người mới trọn vẹn, mang hạnh phúc đến cho họ thì buộc ta gói gém lại những quá khứ mà đem gửi về quên lãng, chỉ có thế ta mới đem đến sự bình yên, sự công bằng cho cô gái hiện tại.

Tình yêu của tuổi trẻ nhanh đến, nhanh tan và nhanh lãng quên, ta không làm được như lớp trẻ bây giờ nhưng ta vẫn có thể làm được điều ta nghỉ, với ta yêu thật khó đế bắt đầu và kết thúc.

...

Ngày mới kết thúc với cơn mưa phùn nhẹ, tách cà phê nóng với căn phòng của mình. Bỗng dưng ta muốn nghe một bài hát nhẹ nhàng, chào tạm biệt một ngày, giữa mùa thu gần chênh vênh này,...




Chỉ còn một chiếc lá cuối thu mỏng manh

Chỉ còn một mình em xót xa chờ anh
....
Và rồi mùa thu qua trống tênh buồn vui
Vùi lòng mình băng giá, tháng năm lặng trôi
...