Chủ Nhật, 27 tháng 9, 2015

Mưa Chênh Vênh

Mưa ập về cái trấn nhỏ này, ngập khắp ngỏ hẻm của nó, mới đó mà thêm một mùa nữa đến, cứ vậy mãi mà thoáng một cái ta dần dà dạt về phía cuối của chặng đường đời, sắp hết cái tuổi trẻ bồng bột, sắp hết một thời ngang dọc.


Chiều lãng đãng với tách cà phê, bỗng mưa ùa về, dầm dề thấm vào đất, ta lại bất chợt gặp cố nhân, không hẹn trước nhưng lại vô vàn chuyện kể. Chuyện của một mảnh đời bất hạnh, của một chuyện tình dang dở, và cả những câu chuyện không hề kết thúc.
Ta đã thấm đẫm những câu chuyện tình dang dở và chính ta cũng đã một phần của nó, có chăng đó là chặng đường đi tìm hạnh phúc của đời người.
...


Mưa của chiều đổ về thật nhẹ, ta nhớ đến những ngày tháng rong ruổi trên những triền đồi, những cánh rừng mà mưa về không kịp trốn, hay nhớ những lúc mưa ào về như thác đổ mà ta thì cứ ỷ y đứng mãi trên đồi nhìn về làng mạc xa xôi. Có phải qua rồi cái thời bất chấp mọi thứ để yêu một người con gái mà họ không hề yêu lại mình. Giờ trong ta chỉ còn những chênh vênh, tình cảm dành dụm cũng e dè và ngắn ngủi.
Chắc là qua rồi cái tuổi trẻ ấy, giờ ta chỉ là hệ quả của những vụn vặt ngày ấy, những vết sẹo, những bế tắc của cuộc sống đã chảy qua ta, tôi luyện ta thành một người như hôm nay, chai lì hơn, trầm lặng hơn.


Ai rồi cũng thế, rồi cũng qua một thời phong trần nông nỗi, bất chấp mọi thứ để mà làm được điều mình muốn nhưng rồi nó trở thành vô nghĩa cho hiện tại. Người ta hay truyền tai nhau những bài học quý báu cho các mối quan hệ, nếu đã là bạn đừng để lấn tình cảm qua tình yêu, khi đã yêu mà không đến được với nhau sẽ khó trở về làm bạn được. Thì ra khi dừng lại người ta thích làm người xa lạ hơn là bạn bè như ngày trước, không trò chuyện, không chia sẻ.



Ta vội trốn đi những suy nghĩ đó ập đến, bởi đã đi qua khá nhiều mối quan hệ đổ vỡ, có những người ta không hề muốn nhớ đến dù chỉ là chốc lát nhưng có những người mãi mãi không hề quên, ai bảo ta có một trái tim đa cảm đã dừng lại mà cứ mãi bám đến nỗi đang tổn thương nay lại thương tổn thêm nữa, ta không thay đổi, điều này không hề thay đổi.




Mưa, cái thị trấn nhỏ này cũng hay thật, ta rời xa nó nhiều lần nhưng rồi như có một lực hút kéo ta về lại, càng gần, càng gắn chặt mãi. Ta yêu cái không gian nơi này, không quá nhiều sự bon chen, vẫn lẫn đâu đó là sự yên bình vốn có của nó.



Vẫn thế những lãng đãng của tâm trí, những chênh vênh của cuộc đời hay những chuyện tình dang dỡ cứ thế ùa về trong khoảng không của mưa!

Thứ Hai, 14 tháng 9, 2015

Em!

Phải em không nơi bờ vai nhỏ nhắn
Nhưng đủ lớn để chứa mãi trong anh
Phải em không nơi thu về không nói
Lặng lẽ đi, vương tình những vần thơ

Chắc là em, như mùa thu vội vã
Như lá rơi, bay vội vàng trong gió
Em ở đâu khi nắng hồng rực rỡ
Ở trong anh đã nguội tắt từ lâu

Em biết không, mùa thu vàng trong nắng
Đã ươm vàng trên những lối em qua
Mùa này, lại mùa nữa đã qua
Em và thu đến rồi đi vội vã
...

Thứ Sáu, 4 tháng 9, 2015

Đêm và hắn

Em biết tình yêu là không có lỗi nhưng Em không thể để anh mãi yêu em được. Em ........

Nhận được dòng tin nhắn đó, hắn nhắm nghiền mắt lại cảm giác mệt mỏi bao trùm, bởi những dòng tin nhắn đó đã quá quen thuộc với hắn mỗi khi hắn nhắn tin với em.

Đêm buồn, những cơn mưa nhỏ, tiếng gió thổi xào xạc trên những chiếc lá sau lưng nhà, mọi thứ trộn lẫn vào nhau tạo thành những âm thanh quen thuộc của cuộc sống. Đêm càng trôi dần, Hắn càng không ngủ được, tắt điện thoại, tắt đèn, mọi thứ xung quanh rơi vào yên tĩnh, chỉ còn tiếng động của lũ thạch sùng săn mồi, tanh tách, tanh tách

Xuống bếp, nấu nước nóng và pha cà phê. Những muỗng cà phê cuối cùng của gói cà phê, và hộp đường cũng thế.

Giọt cà phê nâu loang loãng, nguyên chất của hạt cà phê xay nhuyễn, nhỏ từng giọt trước mặt hắn, không gian yên lặng đến mức có thể nghe rõ từng giọt một của cà phê. Hắn ngồi đó, thở dài, ngẫm nghĩ cuộc sống đã cho và đã lấy mất những gì của hắn. Điều gì hắn cũng từng đối mắt, đã từng thất bại và từng đứng lên nhưng chỉ có tình yêu làm cho hắn luôn ngã quỵ, bởi đó là vết thương mà lòng hắn không hề lành lặn.

Cả một chặng đường đã đi bổng nhiên quay về, hiện hữu trong hắn, với tiếng mưa, tiếng xào xạc của gió.


Yêu, dù đã trãi qua rất nhiều, rất nhiều người con gái đã được hắn yêu nhưng mấy người đã chịu ở lại với hắn, ai cũng ra đi, ai cũng tìm một lối hạnh phúc cho họ. Bởi hắn và ước mơ chưa đạt tới, hắn hẹn người hắn yêu, hắn dành cho người hắn yêu chưa trọn vẹn và hắn thường đến muộn những cuộc hẹn.

Yêu, chỉ một lần duy nhất được hạnh phúc nhưng rồi cũng vụt mất, hắn chưa kịp thức giấc trong tình đầu thì người con gái thứ hai cũng vội ra đi, để lại trong hắn một nỗi đau dày vò tâm can, một cái nợ của tình yêu.

Đêm, tiếng mưa cứ ti tách ngoài sân, lòng hắn bổng se lạnh lại, bởi hắn cô đơn, một cảm giác mênh mông vô tận ập về khiến hắn nhoài đi.

Đêm, tiếng xào xạc của những bụi chuối sau hè làm hắn mông lung, cảm giác của tuổi thơ tràn về. Hắn nhớ mãi những năm tháng mà gia đình hắn sống trong một căn nhà tranh bé nhỏ, cũng tiếng xào xạc ấy nhưng lại lẫn với tiếng ru hời của mẹ khi em của hắn khóc.

Tiếng à ơi,...à ơi,....! bổng đâu đó bay về trong căn phòng của hắn, giật mình với giọng hát quen thuộc, hắn ngỡ là mẹ. Nước mắt bổng rơi khi nhớ đến mẹ, cả một cuộc đời lam lũ, cả một cuộc đời nỗi tiếng khắp vùng với tài buôn bán, tài ăn nói và những món ăn dân dã ngon miệng. Cũng có lần những người khách của bố ở xa về chơi, cứ ngồi vào mâm ăn là khen tấm tắc mẹ nấu ăn ngon, nào là từ nước mắm ớt, đến món canh chua,... Cả đời lam lũ thế, đến bây giờ khi mái tóc mẹ sắp sửa bạc, đã lấm chấm muối tiêu nhưng hắn vẫn chưa làm được gì để trả ơn phụng dưỡng, nuôi nấng. Càng nghỉ, hắn càng thấy mình có lỗi.

Đêm!

Lâu lắm hắn mới không ngủ được như hôm nay, cả căn phòng tối om, chỉ có những ánh đèn của hàng xóm, của con đường, những ánh sáng yếu ớt chiếu qua ô cửa sổ đổ về phòng hắn, một ánh sáng mờ mờ ảo nhưng lại mang cho hắn những ký ức rõ mồn một. Chưa bao giờ hắn lại giam mình trong bóng tối như vậy, cũng chưa bao giờ hắn tắt cả điện thoại lẫn đồng hồ. Hắn muốn thay đổi thói quen của mình.

Lâu lắm hắn mới đối mặt với những sự thật quanh hắn, đối mặt với những thất bại trong quá khứ và đối mặt với tương lai sắp đến, mọi thứ đổ về như muốn định tội hắn

Đêm, bỗng dưng hắn cảm nhận là khoảng thời gian cho đi những thứ đang có và nhận lại những hoài niệm những ký ức của cuộc sống.

Đêm cũng là lúc mà con người nội tâm của hắn sống dậy, mãnh liệt hơn bao giờ hết

Hắn thèm lắm một ai đó ngồi bên cạnh, thèm lắm một tiếng sáo vang trong đêm

Đêm!




Thứ Ba, 28 tháng 7, 2015

Lời kể

 Chạm đến chân trời, những áng mây lặng lẽ dừng chân bên ngọn núi cao này, đã có đôi lần ta hằng mơ ước được một lần chạy nhảy mà chạm đến chân núi này, và rồi điều đó thành hiện thực. Ta cũng hay kể cho em những câu chuyện hằng ngày ra gặp, những ước mơ chạm đến từng chân trời, em lắng nghe và thường mong ước để sánh vai cùng. Chỉ có vậy thôi cũng đủ khiến hai đứa siết chặt vào nhau, tin vào một ngày nào đó sẽ đi đến những chân trời, những vùng đất hoang sơ.


Đã có lần anh kể em nghe
Cơn gió lạ mùa nào cũng có
Cuốn theo mây, cát bụi đến chân trời
Em khẽ gật, bởi vì em cũng nhớ

Gió chân trời khác lạ đến dường bao
Cuốn theo mây, theo nắng đến nơi này
Làng mạc xa, người yêu thương cũng thế
Đường quanh co, là chốn anh hẹn hò



  


 Có một lần anh đã lỡ xa em
Cất nỗi nhớ vào tâm hồn sâu thẳm
Dong đỉnh đồi để nhìn về một hướng
Ngắm phương xa, nơi bình an vô tận


Cũng lần nọ, mưa ập về bất chợt
Mãi trầm ngâm, anh ướt đẫm lệ nhoà
Dẫu cơn mưa có ùa về bất chợt
Không thể nào xoá sạch những ưu tư

Thứ Năm, 19 tháng 3, 2015

Mùa tưới


Lớn lên và trãi nghiệm phần lớn ở vùng đất này, tây nguyên dường như ăn sâu vào tâm trí của tôi, dù có đi đâu đi chăng nữa, tôi vẫn hằng mơ về nó mỗi đêm. Có lẽ thế mà tôi chưa thể nào rời xa vùng đất này được, sự hài hòa của thiên nhiên, cái nắng và cái gió cứ quấn lấy tôi từng bước chân tôi đi.

Tháng ba, mùa của những cây trồng cà phê, hồ tiêu, cao su ... nghỉ ngơi sau một mùa vụ thu hoạch, là lúc mà những chồi non bắt đầu nảy nở phục hồi sức sống cho cây, đón những tia nắng ấm của mùa xuân vừa giáp hạ. Được tưới tiêu đầy đủ, các lá cành xanh mướt cho những bông hoa đều đặn, khắp vùng trãi dài một màu trắng mơn mởn, mùi hương nhẹ nhàng, chỉ cần chạy phớt qua thôi cũng đủ làm cho lòng ai ngây ngất và yêu vùng đất này.

Ghi lại những khoảnh khắc đáng nhớ đó là điều mà tôi không thể nào quên, dường như đó là một niềm đam mê đã ở sẵn tôi tự bao giờ và tôi yêu điều đó.


Người ta nói với nhau, tình yêu xuất phát từ những điểm tương đồng với nhau, tôi không hẵn điều đó có đúng không nữa, nhưng với tôi, với cơ thể này, tâm hồn này dường như đồng cảm với tất cả điều xảy ra, đang đến với vùng đất từng ngày.

Tây Nguyên có hai mùa rõ rệt là mùa khô và mùa mưa, trong hai mùa này thì xuân hạ thu đông đều có đủ, đôi khi bạn lại cảm nhận bốn mùa trọn trong một ngày. Cái hay của nó là khơi gợi cho người ta muốn khám phá một vùng đất mới, một vùng đất huyền thoại hay là hoang dã.

Nhưng, gần đây cái ảnh hưởng của sự biến đổi của khí hậu toàn cầu, mùa khô đến sớm hơn và kết thúc muộn hơn, tất cả các đồi nương, ruộng vườn đều rất đang cần nước cho mùa vụ tưới tiêu, người ta khai thác mạch nước ngầm một cách vô tội vạ và thiếu quy hoạch, thiếu đi sự phát triển bền vững khiến cho nguồn nước sạch thiếu một cách trầm trọng.

Vùng đất này phát triển với một danh hiệu là "thủ phủ cà phê", ấy thế mà cây trồng này được trồng khắp nơi, là loại cây trồng tiêu thụ lượng nước lớn, thiếu nước sẽ không cho trái nhiều và chất lượng, vì thế người ta buộc phải khai thác nguồn nước bằng mọi cách để thu lợi về cho mình. Nhiều hộ gia đình trồng tự phát nên nguồn nước được khai thác không đúng, dẫn đến hao hụt nguồn nước sinh hoạt, có nơi thì thừa có nơi thì thiếu.

Cần nhất đó là những dự án đảm bảo nguồn nước sạch, lượng nước tưới tiêu cho cây trồng một cách bền vững, cần những con người yêu mến quê hương, thương dân thì mới thật sự mang lợi đến và phát triển vùng đất cao nguyên.

Chỉ là một người con yêu quê hương của mình, tôi chỉ khắc khoải và dường như bất lực với những kế hoạch với những dự án của mình, thiếu sự ủng hộ và thiếu nguồn vốn. Người ta sống phần lớn là vì lợi ích riêng tư hơn là lợi ích cộng đồng vì một tương lai bền vững. Ấy thế mà dự án nào đề ra mang tính chất của chung thì không ai làm hết mình, hoặc có làm thì cố gắng trích nó về cho mình một cách tối ưu.

Tháng 3, cái bức tranh đang rất đẹp trong mắt của những du khách, người yêu mến vùng đất này lại bị tôi mang lên mổ xẻ theo cách của thời sự, phê phán và lo lắng và đánh mất cái lãng mạng của nó. Nhưng thiết nghĩ phải thế, phải có cái nhìn đa phương diện để biết được sự chuyển mình của nó tại thời điểm này, cái khát của vùng đất này đang lớn dần lên, cần lắm những góp sức xây dựng và ý thức bảo vệ môi trường của người dân.

Cũng có những con đập rất đẹp, nằm xen kẽ giữa các chân đồi, nhưng khi nhìn rộng lên các đỉnh đồi thì chỉ còn mảng đất trống, không cây cối hoặc chỉ là các cây trồng nông nghiệp, nó được trồng theo nhu cầu của người dân và hoàn toàn không hợp lý với tính chất của đất. 

Có ai còn nhớ bài hát "Tháng ba Tây Nguyên" không?

Tháng ba mùa con ong đi lấy mật
Mùa con voi xuống sông hút nước
Mùa em đi phát rẫy làm nương
Anh vào rừng đặt bẫy cài chông
....

Tháng ba, thật chan chứa tình cảm, là mùa hạnh phúc của vùng đất này, mùa của lượng mật ong ngon nhất hay là dịp tốt nhất để ngắm những chú voi tắm mát trên dòng sông. Đó chỉ là những hình ảnh chục năm về trước, khi mọi thư vẫn còn hoang sơ , nếu như quay về tôi nghĩ bức tranh này được vẽ ra đẹp nhất, đúng nhất.

Có lẽ thế đủ rồi, tháng ba với tôi dù ở mọi góc cạnh nào tôi vẫn thích, vẫn cứ trãi nghiệm, vẫn cứ rong chơi trên khắp con đường

...


Thứ Sáu, 13 tháng 3, 2015

Lạc


Trở lại căn nhà gần như bám bụi mù mịt, không hẳn ta bỏ nó, không phải ta không chăm sóc ngôi nhà này, vẫn nhìn thấy nó hằng ngày, vẫn muốn viết gì đó để bày tỏ ra nhưng viết rồi lại xóa, không hình dung ra được điều gì cả.

Thời gian này ta bổng ghét bản thân ta quá, không cảm xúc, cũ kỹ, không bản nhạc nào khiến lòng ta tan chảy, và chưa nghe hết một bản nhạc nào trọn vẹn. Vẫn nhâm nhi cà phê vào buồi sáng, vẫn đi tìm cho mình một góc quen nào đó để suy gẫm nhưng vẫn mong lung và rối bời.

Ta cũng để lại nhiều tổn thương trong quá khứ và hiện tại ta lại đang mắc quá nhiều sai lầm. Muốn lắm một lần phiêu du cùng với người mình yêu thương nhưng hiện tại cứ kéo ta xa vời những điều đó.

Ta cũng chắc rằng, ai một lần trong đời cũng trãi qua cảm giác này, giống ta bây giờ không phải vô vọng nhưng cũng không có hướng đi mới trong cuộc sống và dường như đang dậm chân tại chổ. Chưa bao giờ ta cảm thấy chán khi cất lên một bản nhạc hòa lẫn âm hưởng của gitar của mình cả nhưng hiện tại ta lại thế.

Đánh mất một điều gì đó, hay chạy theo một điều gì đó không định vị ở trong ta đang diễn ra nhưng bản thân lại không nhận ra, bỗng dưng ta lại cảm thấy lạc lõng với chính bản thân mình.

Lạc lõng và đánh mất cảm hứng của chính mình là một điều đáng sợ nhất mà ta đang đối diện, dường như mọi thứ vô vị, mặc dù lí trí vẫn bảo rằng những điều đó rất rất quan trọng, đừng đánh mất nó.

Đêm qua, ta nhận được nhiều lời trách cứ từ những người yêu thương, ta bỗng giật mình nhìn sâu vào trong ta, và nhận ra ta đang chìm vào chính hố mà ta đang tạo nên.

Lạc rồi!

Đứng lên và tìm lại mình thôi

Thứ Ba, 20 tháng 1, 2015

Muối của cuộc đời


Muối!

Đã bao giờ cuộc sống của bạn thiếu muối không?

Nhắc đến Muối, thì chắc ai cũng bảo thường mà, dễ thấy, điều này cần chi phải nói, vả lại chắc cũng không cần phải đưa nó ra làm chủ đề để bàn tán đâu?

Trong một lần đứng chia sẽ kỹ năng sống với các bạn trẻ, tôi vô tình nghĩ ra một chủ đề đó là Muối, tôi đặt ra những câu hỏi liên quan đến nó, công dụng của nó, cách làm ra nó và cách để bảo quản nó?

Đột nhiên tôi thấy các bạn trẻ hào hứng hẳn ra, vì nó vốn là hình ảnh quen thuộc nhất trong các bạn, thường thấy dê phân tích, dễ nói.

Ở đây tôi không phải nhấn mạnh rằng nội dung hôm đó diễn ra như thế nào nhưng tôi muốn nhân mạnh những điều thân thuộc hiện ra trước mắt mình chưa hẳn mình đã khám phá hết ý nghĩa của nó rồi.

Muối, được dùng rất nhiều trong cuộc sống như nêm nếm thức ăn, ướp gia vị, sát trùng, bảo quản, làm đẹp. Vì hình ảnh rất quen thuộc và người ta quên mất nó là một thứ không thể nào thiếu trong cuộc sống dù chỉ một ít. Đã bao giờ mình nếm một món ăn mà cảm thấy khó chịu khi nó thiếu đi vị mặn của muối không? Chắc chắn là 100% bạn, tôi chạy đi tìm muối ngay. 

Thậm chí, bản thân tôi đã chết mê chết mệt vì hương vị cà phê có thêm chút muối, khiến tôi một lần nếm mà nhớ mãi cách pha ấy

Quan trọng là thế, quen thuộc là thế,..nhưng đã bao giờ chính bản thân mình muốn là muối trong cuộc đời này chưa? Mỗi kế hoạch đưa lên trong cuộc sống mình đã có muối chưa, nêm nếm nó một cách chặt chẽ phù hợp với từng hoàn cảnh chưa?

Là muối xúc tác của cuộc sống, thêm vị mặn cho những cuộc đời nhạt nhẽo,
Là muối trong cái nồng thắm của tình yêu,
Là muối nêm nếm cho những cuộc đời bất hạnh,
Là muối để gắn kết lại những điều sắp biến mất, sắp hư hoại của thế giới này