Thứ Ba, 28 tháng 7, 2015

Lời kể

 Chạm đến chân trời, những áng mây lặng lẽ dừng chân bên ngọn núi cao này, đã có đôi lần ta hằng mơ ước được một lần chạy nhảy mà chạm đến chân núi này, và rồi điều đó thành hiện thực. Ta cũng hay kể cho em những câu chuyện hằng ngày ra gặp, những ước mơ chạm đến từng chân trời, em lắng nghe và thường mong ước để sánh vai cùng. Chỉ có vậy thôi cũng đủ khiến hai đứa siết chặt vào nhau, tin vào một ngày nào đó sẽ đi đến những chân trời, những vùng đất hoang sơ.


Đã có lần anh kể em nghe
Cơn gió lạ mùa nào cũng có
Cuốn theo mây, cát bụi đến chân trời
Em khẽ gật, bởi vì em cũng nhớ

Gió chân trời khác lạ đến dường bao
Cuốn theo mây, theo nắng đến nơi này
Làng mạc xa, người yêu thương cũng thế
Đường quanh co, là chốn anh hẹn hò



  


 Có một lần anh đã lỡ xa em
Cất nỗi nhớ vào tâm hồn sâu thẳm
Dong đỉnh đồi để nhìn về một hướng
Ngắm phương xa, nơi bình an vô tận


Cũng lần nọ, mưa ập về bất chợt
Mãi trầm ngâm, anh ướt đẫm lệ nhoà
Dẫu cơn mưa có ùa về bất chợt
Không thể nào xoá sạch những ưu tư

2 nhận xét:

  1. Hình như những chuyến đi, những ngày vắng nhà.... Kan đã nuôi dưỡng tâm hồn mình thêm thật đẹp
    Văn Kan vẫn đầy ấp những khát khao, thơ vẫn đầy tình tứ...Nhạc vẫn cao nguyên..
    Nhà Kan rất đỗi gần và đầy ấp những hy vọng, mới mẻ

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Sr Miss nà!
      Hôm trước đã trả lời rồi mà hình như k up lên được.
      Hôm nay bạn trả lời bù lại nhé!
      Nhiều khi tấm lòng ấp ủ mãi khi viết ra thì tròn lại bạn à!
      Ngày ấm áp

      Xóa

Cảm ơn bạn đã dành thời gian quan tâm đến bài viết