Chủ Nhật, 27 tháng 9, 2015

Mưa Chênh Vênh

Mưa ập về cái trấn nhỏ này, ngập khắp ngỏ hẻm của nó, mới đó mà thêm một mùa nữa đến, cứ vậy mãi mà thoáng một cái ta dần dà dạt về phía cuối của chặng đường đời, sắp hết cái tuổi trẻ bồng bột, sắp hết một thời ngang dọc.


Chiều lãng đãng với tách cà phê, bỗng mưa ùa về, dầm dề thấm vào đất, ta lại bất chợt gặp cố nhân, không hẹn trước nhưng lại vô vàn chuyện kể. Chuyện của một mảnh đời bất hạnh, của một chuyện tình dang dở, và cả những câu chuyện không hề kết thúc.
Ta đã thấm đẫm những câu chuyện tình dang dở và chính ta cũng đã một phần của nó, có chăng đó là chặng đường đi tìm hạnh phúc của đời người.
...


Mưa của chiều đổ về thật nhẹ, ta nhớ đến những ngày tháng rong ruổi trên những triền đồi, những cánh rừng mà mưa về không kịp trốn, hay nhớ những lúc mưa ào về như thác đổ mà ta thì cứ ỷ y đứng mãi trên đồi nhìn về làng mạc xa xôi. Có phải qua rồi cái thời bất chấp mọi thứ để yêu một người con gái mà họ không hề yêu lại mình. Giờ trong ta chỉ còn những chênh vênh, tình cảm dành dụm cũng e dè và ngắn ngủi.
Chắc là qua rồi cái tuổi trẻ ấy, giờ ta chỉ là hệ quả của những vụn vặt ngày ấy, những vết sẹo, những bế tắc của cuộc sống đã chảy qua ta, tôi luyện ta thành một người như hôm nay, chai lì hơn, trầm lặng hơn.


Ai rồi cũng thế, rồi cũng qua một thời phong trần nông nỗi, bất chấp mọi thứ để mà làm được điều mình muốn nhưng rồi nó trở thành vô nghĩa cho hiện tại. Người ta hay truyền tai nhau những bài học quý báu cho các mối quan hệ, nếu đã là bạn đừng để lấn tình cảm qua tình yêu, khi đã yêu mà không đến được với nhau sẽ khó trở về làm bạn được. Thì ra khi dừng lại người ta thích làm người xa lạ hơn là bạn bè như ngày trước, không trò chuyện, không chia sẻ.



Ta vội trốn đi những suy nghĩ đó ập đến, bởi đã đi qua khá nhiều mối quan hệ đổ vỡ, có những người ta không hề muốn nhớ đến dù chỉ là chốc lát nhưng có những người mãi mãi không hề quên, ai bảo ta có một trái tim đa cảm đã dừng lại mà cứ mãi bám đến nỗi đang tổn thương nay lại thương tổn thêm nữa, ta không thay đổi, điều này không hề thay đổi.




Mưa, cái thị trấn nhỏ này cũng hay thật, ta rời xa nó nhiều lần nhưng rồi như có một lực hút kéo ta về lại, càng gần, càng gắn chặt mãi. Ta yêu cái không gian nơi này, không quá nhiều sự bon chen, vẫn lẫn đâu đó là sự yên bình vốn có của nó.



Vẫn thế những lãng đãng của tâm trí, những chênh vênh của cuộc đời hay những chuyện tình dang dỡ cứ thế ùa về trong khoảng không của mưa!

Thứ Hai, 14 tháng 9, 2015

Em!

Phải em không nơi bờ vai nhỏ nhắn
Nhưng đủ lớn để chứa mãi trong anh
Phải em không nơi thu về không nói
Lặng lẽ đi, vương tình những vần thơ

Chắc là em, như mùa thu vội vã
Như lá rơi, bay vội vàng trong gió
Em ở đâu khi nắng hồng rực rỡ
Ở trong anh đã nguội tắt từ lâu

Em biết không, mùa thu vàng trong nắng
Đã ươm vàng trên những lối em qua
Mùa này, lại mùa nữa đã qua
Em và thu đến rồi đi vội vã
...

Thứ Sáu, 4 tháng 9, 2015

Đêm và hắn

Em biết tình yêu là không có lỗi nhưng Em không thể để anh mãi yêu em được. Em ........

Nhận được dòng tin nhắn đó, hắn nhắm nghiền mắt lại cảm giác mệt mỏi bao trùm, bởi những dòng tin nhắn đó đã quá quen thuộc với hắn mỗi khi hắn nhắn tin với em.

Đêm buồn, những cơn mưa nhỏ, tiếng gió thổi xào xạc trên những chiếc lá sau lưng nhà, mọi thứ trộn lẫn vào nhau tạo thành những âm thanh quen thuộc của cuộc sống. Đêm càng trôi dần, Hắn càng không ngủ được, tắt điện thoại, tắt đèn, mọi thứ xung quanh rơi vào yên tĩnh, chỉ còn tiếng động của lũ thạch sùng săn mồi, tanh tách, tanh tách

Xuống bếp, nấu nước nóng và pha cà phê. Những muỗng cà phê cuối cùng của gói cà phê, và hộp đường cũng thế.

Giọt cà phê nâu loang loãng, nguyên chất của hạt cà phê xay nhuyễn, nhỏ từng giọt trước mặt hắn, không gian yên lặng đến mức có thể nghe rõ từng giọt một của cà phê. Hắn ngồi đó, thở dài, ngẫm nghĩ cuộc sống đã cho và đã lấy mất những gì của hắn. Điều gì hắn cũng từng đối mắt, đã từng thất bại và từng đứng lên nhưng chỉ có tình yêu làm cho hắn luôn ngã quỵ, bởi đó là vết thương mà lòng hắn không hề lành lặn.

Cả một chặng đường đã đi bổng nhiên quay về, hiện hữu trong hắn, với tiếng mưa, tiếng xào xạc của gió.


Yêu, dù đã trãi qua rất nhiều, rất nhiều người con gái đã được hắn yêu nhưng mấy người đã chịu ở lại với hắn, ai cũng ra đi, ai cũng tìm một lối hạnh phúc cho họ. Bởi hắn và ước mơ chưa đạt tới, hắn hẹn người hắn yêu, hắn dành cho người hắn yêu chưa trọn vẹn và hắn thường đến muộn những cuộc hẹn.

Yêu, chỉ một lần duy nhất được hạnh phúc nhưng rồi cũng vụt mất, hắn chưa kịp thức giấc trong tình đầu thì người con gái thứ hai cũng vội ra đi, để lại trong hắn một nỗi đau dày vò tâm can, một cái nợ của tình yêu.

Đêm, tiếng mưa cứ ti tách ngoài sân, lòng hắn bổng se lạnh lại, bởi hắn cô đơn, một cảm giác mênh mông vô tận ập về khiến hắn nhoài đi.

Đêm, tiếng xào xạc của những bụi chuối sau hè làm hắn mông lung, cảm giác của tuổi thơ tràn về. Hắn nhớ mãi những năm tháng mà gia đình hắn sống trong một căn nhà tranh bé nhỏ, cũng tiếng xào xạc ấy nhưng lại lẫn với tiếng ru hời của mẹ khi em của hắn khóc.

Tiếng à ơi,...à ơi,....! bổng đâu đó bay về trong căn phòng của hắn, giật mình với giọng hát quen thuộc, hắn ngỡ là mẹ. Nước mắt bổng rơi khi nhớ đến mẹ, cả một cuộc đời lam lũ, cả một cuộc đời nỗi tiếng khắp vùng với tài buôn bán, tài ăn nói và những món ăn dân dã ngon miệng. Cũng có lần những người khách của bố ở xa về chơi, cứ ngồi vào mâm ăn là khen tấm tắc mẹ nấu ăn ngon, nào là từ nước mắm ớt, đến món canh chua,... Cả đời lam lũ thế, đến bây giờ khi mái tóc mẹ sắp sửa bạc, đã lấm chấm muối tiêu nhưng hắn vẫn chưa làm được gì để trả ơn phụng dưỡng, nuôi nấng. Càng nghỉ, hắn càng thấy mình có lỗi.

Đêm!

Lâu lắm hắn mới không ngủ được như hôm nay, cả căn phòng tối om, chỉ có những ánh đèn của hàng xóm, của con đường, những ánh sáng yếu ớt chiếu qua ô cửa sổ đổ về phòng hắn, một ánh sáng mờ mờ ảo nhưng lại mang cho hắn những ký ức rõ mồn một. Chưa bao giờ hắn lại giam mình trong bóng tối như vậy, cũng chưa bao giờ hắn tắt cả điện thoại lẫn đồng hồ. Hắn muốn thay đổi thói quen của mình.

Lâu lắm hắn mới đối mặt với những sự thật quanh hắn, đối mặt với những thất bại trong quá khứ và đối mặt với tương lai sắp đến, mọi thứ đổ về như muốn định tội hắn

Đêm, bỗng dưng hắn cảm nhận là khoảng thời gian cho đi những thứ đang có và nhận lại những hoài niệm những ký ức của cuộc sống.

Đêm cũng là lúc mà con người nội tâm của hắn sống dậy, mãnh liệt hơn bao giờ hết

Hắn thèm lắm một ai đó ngồi bên cạnh, thèm lắm một tiếng sáo vang trong đêm

Đêm!