Chủ Nhật, 27 tháng 9, 2015

Mưa Chênh Vênh

Mưa ập về cái trấn nhỏ này, ngập khắp ngỏ hẻm của nó, mới đó mà thêm một mùa nữa đến, cứ vậy mãi mà thoáng một cái ta dần dà dạt về phía cuối của chặng đường đời, sắp hết cái tuổi trẻ bồng bột, sắp hết một thời ngang dọc.


Chiều lãng đãng với tách cà phê, bỗng mưa ùa về, dầm dề thấm vào đất, ta lại bất chợt gặp cố nhân, không hẹn trước nhưng lại vô vàn chuyện kể. Chuyện của một mảnh đời bất hạnh, của một chuyện tình dang dở, và cả những câu chuyện không hề kết thúc.
Ta đã thấm đẫm những câu chuyện tình dang dở và chính ta cũng đã một phần của nó, có chăng đó là chặng đường đi tìm hạnh phúc của đời người.
...


Mưa của chiều đổ về thật nhẹ, ta nhớ đến những ngày tháng rong ruổi trên những triền đồi, những cánh rừng mà mưa về không kịp trốn, hay nhớ những lúc mưa ào về như thác đổ mà ta thì cứ ỷ y đứng mãi trên đồi nhìn về làng mạc xa xôi. Có phải qua rồi cái thời bất chấp mọi thứ để yêu một người con gái mà họ không hề yêu lại mình. Giờ trong ta chỉ còn những chênh vênh, tình cảm dành dụm cũng e dè và ngắn ngủi.
Chắc là qua rồi cái tuổi trẻ ấy, giờ ta chỉ là hệ quả của những vụn vặt ngày ấy, những vết sẹo, những bế tắc của cuộc sống đã chảy qua ta, tôi luyện ta thành một người như hôm nay, chai lì hơn, trầm lặng hơn.


Ai rồi cũng thế, rồi cũng qua một thời phong trần nông nỗi, bất chấp mọi thứ để mà làm được điều mình muốn nhưng rồi nó trở thành vô nghĩa cho hiện tại. Người ta hay truyền tai nhau những bài học quý báu cho các mối quan hệ, nếu đã là bạn đừng để lấn tình cảm qua tình yêu, khi đã yêu mà không đến được với nhau sẽ khó trở về làm bạn được. Thì ra khi dừng lại người ta thích làm người xa lạ hơn là bạn bè như ngày trước, không trò chuyện, không chia sẻ.



Ta vội trốn đi những suy nghĩ đó ập đến, bởi đã đi qua khá nhiều mối quan hệ đổ vỡ, có những người ta không hề muốn nhớ đến dù chỉ là chốc lát nhưng có những người mãi mãi không hề quên, ai bảo ta có một trái tim đa cảm đã dừng lại mà cứ mãi bám đến nỗi đang tổn thương nay lại thương tổn thêm nữa, ta không thay đổi, điều này không hề thay đổi.




Mưa, cái thị trấn nhỏ này cũng hay thật, ta rời xa nó nhiều lần nhưng rồi như có một lực hút kéo ta về lại, càng gần, càng gắn chặt mãi. Ta yêu cái không gian nơi này, không quá nhiều sự bon chen, vẫn lẫn đâu đó là sự yên bình vốn có của nó.



Vẫn thế những lãng đãng của tâm trí, những chênh vênh của cuộc đời hay những chuyện tình dang dỡ cứ thế ùa về trong khoảng không của mưa!

20 nhận xét:

  1. Mưa vẫn hay làm người ta cảm xúc thế, Kan nhỉ?
    Cuối cùng thì cũng tóm được một bài viết...
    Thôi, ngoan đi, cùng chị cafe đón mưa, nhé.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hi! Chị nhé, để em đợi đến bao giờ? Hì
      Mưa dạo này làm em lắm chênh vênh, thấy mệt lắm chị ạ!
      Khao khát điều gì đó mà muốn chia sẻ lại cứ khó làm sao ấy

      Xóa
    2. Về đây viết đi, mọi thứ có lẽ sẽ đỡ chông chênh hơn

      Xóa
  2. Qua thăm Kan, chúc Kan luôn bình an trong cuộc sống.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Lâu quá k gặp Mèo Con!
      Cảm ơn nhiều nhé

      Xóa
  3. Đây là lý do vì sao mà Miss thích ghé và ở lại nơi này...
    Một anh chàng ấm áp với những hoài niệm, những entry đong đầy những cảm xúc, nỗi nhớ ...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. :) Vì hoài niệm mãi nên cái hiện tại cứ trắc trở!

      Xóa
    2. Mở lòng mình và tự cho bản thân một cơ hội đi Kan. Miss cảm nhận Kan là người rất biết cách trân trọng những gì xung quanh mình và những người bên cạnh mình mà :)

      Xóa
  4. Làm gì đó đi...Mỗi lần qua chủ lại vắng nhà.... Chắc gom đồ đi hết quá à!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Kan đây! dạo này k hiểu sao tớ k vào được Blog của mình

      Xóa
  5. Trả lời
    1. Hi anh đây! Do trục trặc kỹ thuật mà a không vào được Blog của mình, chứ không phải bỏ rơi nó đâu! :(

      Xóa
  6. Từ tháng 9 năm trước nhỉ? nhà này bỏ hoang rồi :))

    Trả lờiXóa
  7. Trả lời
    1. nay sữa lại được oy

      Xóa
    2. Vậy thì lo viết entry mới thôi cậu ạ :)

      Xóa

Cảm ơn bạn đã dành thời gian quan tâm đến bài viết